Quy tắc mới
Hành lang tầng mười bảy vắng lặng đến lạ. Tiếng giày cao gót của Vy vang lên đều đặn trên nền đá hoa cương, mỗi bước đi là một lần cô tự nhắc mình phải giữ thẳng lưng. Cánh cửa gỗ sẫm màu ở cuối dãy hành lang mang tấm biển mới tinh ghi "CEO Office" hiện ra trước mắt. Cô dừng lại một nhịp, hít một hơi thật sâu, rồi gõ ba tiếng dứt khoát.
"Vào đi."
Giọng nói đó. Sáu năm rồi mà cô vẫn nhận ra ngay lập tức, dù nó đã trầm hơn, lạnh hơn và không còn chút gì của chàng trai hay cười ngày trước. Vy đẩy cửa bước vào, khuôn mặt được điều khiển bởi một cơ chế tự động mà cô đã luyện tập suốt buổi sáng: môi mím nhẹ, mắt nhìn thẳng, vai thả lỏng giả tạo.
Khải ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn, áo sơ mi trắng phẳng phiu, cà vạt thắt chặt. Anh ngước lên khi cô bước vào nhưng không đứng dậy. Không một nụ cười xã giao. Đôi mắt nâu sẫm nhìn cô như nhìn một hồ sơ nhân sự cần xử lý.
"Ngồi đi."
Vy tiến về phía ghế đối diện, cố gắng không để lộ rằng đầu gối mình đang mềm nhũn. Cô ngồi xuống, đặt tập tài liệu lên đùi và chờ đợi. Khoảng im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Khải gấp lại chiếc laptop, chuyển toàn bộ sự chú ý lên người đối diện. "Tôi cần gặp cô về dự án tái định vị thương hiệu."
"Tôi nghe tin anh đã chuyển kế hoạch xuống phòng tôi sáng nay." Vy giữ giọng đều đều, không cao không thấp. "Rõ ràng anh muốn gặp riêng không chỉ để bàn công việc."
Một thoáng ngạc nhiên lướt qua mặt Khải, rồi biến mất ngay lập tức. Anh gật đầu chậm rãi, như thể vừa xác nhận điều gì đó về cô. "Thẳng thắn như vậy tốt hơn."
Anh đứng dậy, đi về phía cửa sổ kính lớn nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Bàn tay đút vào túi quần. Dáng đứng ấy, góc nghiêng ấy — mọi thứ đều quen thuộc đến mức đau lòng, chỉ khác là bộ vest thay vì chiếc áo khoác jean cũ kỹ của thời sinh viên.
"Quá khứ đã qua rồi." Giọng Khải vang lên, đều đều như đang đọc một văn bản đã chuẩn bị sẵn. "Giờ tôi là CEO của Aurora. Cô là trưởng nhóm chiến lược thương hiệu. Nếu cứ ngoái lại phía sau, cả hai đều không làm việc được."
Vy cảm thấy lồng ngực không thở nổi trong một khoảnh khắc. Gác lại chuyện cũ. Anh nói "quá khứ đã qua rồi" như thể đó là một điều hiển nhiên, như thể sáu năm cô sống với hàng nghìn câu hỏi chưa lời đáp chỉ là một bản nháp vụn vặt. Chỉ thế thôi sao?
"Vậy à?" Vy nghe thấy giọng mình chua chát đến không nhận ra. "Anh biến mất không một lời giải thích, rồi sáu năm sau xuất hiện với tư cách sếp mới của tôi. Giờ anh nói 'quá khứ đã qua rồi'?"
Khải quay lại, đôi mắt tối đi nhưng không hề dao động. "Đó là điều tốt nhất cho cả hai."
"Tốt nhất cho anh hay cho tôi?" Vy đứng bật dậy, không còn giữ nổi lớp vỏ bình tĩnh. "Anh có quyền quyết định thay tôi từ bao giờ vậy, Trần Minh Khải?"
Câu hỏi như một nhát cắt vào không khí. Khải nhíu mày một chút, ngón tay trong túi quần siết chặt đến trắng bệch, nhưng anh không trả lời.
Vy bước về phía bàn, chống hai tay xuống mặt bàn lạnh ngắt. Từng lời cô nói ra đều run run cơn giận sáu năm tích tụ. "Tôi cần một lý do. Một lý do thôi. Không phải vì tình cảm — mà vì sự nghiệp, vì công ty này. Nếu anh muốn tôi làm việc hiệu quả, hãy cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra."
Một khoảng lặng dài. Khải nhìn cô, và trong giây phút ngắn ngủi, lớp vỏ lạnh lùng ấy như nứt ra một khe nhỏ. Vy tưởng mình đã thấy điều gì đó — một tia sáng của người đàn ông cũ, của người từng nắm tay cô chạy dưới mưa. Nhưng rồi anh chớp mắt, và mọi thứ đóng lại.
"Không có gì để giải thích." Khải quay lại vị trí, ngồi xuống đối diện cô. "Chuyện của chúng ta thuộc về một phiên bản khác của cả hai. Phiên bản đó đã chết rồi."
Vy cảm thấy như ai đó vừa thò tay vào ngực cô, bóp nghẹt mạch máu cuối cùng của hy vọng. Cô muốn hét lên rằng phiên bản của cô chưa chết. Cô muốn nói rằng cô vẫn còn những cơn ác mộng nửa đêm, vẫn giữ thói quen vô thức quay sang trái để tìm anh khi cô vừa nói một điều vui. Nhưng cô chỉ đứng đó, hai tay buông thõng.
"Được." Giọng Vy khô khốc. "Công việc là công việc. Chúng ta không cần nhắc lại quá khứ."
Khải gật đầu. "Cảm ơn. Tôi cần cô tập trung vào dự án tái định vị. Đó là ưu tiên số một của Aurora lúc này."
"Nhưng tôi có điều kiện." Vy ngồi lại xuống ghế, lần này chủ động hơn. "Anh có thể làm sếp của tôi. Anh có quyền chỉ đạo về mặt công việc. Nhưng đừng bao giờ can thiệp vào quyết định riêng của tôi. Đừng bao giờ tự ý sắp xếp cuộc đời tôi một lần nữa."
Khải lặng lẽ nhìn cô, vẻ mặt khó đoán. Cuối cùng, anh gật đầu chậm rãi. "Nhất trí."
Vy đứng dậy, cầm lấy tập tài liệu vẫn nằm yên trên đùi suốt buổi nói chuyện. Cô không thể nhớ nổi mình mang nó lên đây để làm gì. Khi cô đã dừng ở cửa, tay chạm vào tay nắm, giọng Khải vang lên từ phía sau.
"Tường Vy."
Cô khựng lại. Không phải "cô Lâm", không phải "trưởng phòng". Chỉ là "Tường Vy" — cái cách anh vẫn gọi cô ngày trước. Cô quay lại một chút, không đối diện hoàn toàn.
"Tôi biết cô giỏi. Tôi giao dự án này cho cô vì cô xứng đáng."
Cô không trả lời. Chỉ đẩy cửa bước ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại sau lưng Vy với một tiếng cạch nhẹ, ngăn cách hai người bởi một ranh giới không thể nói thành lời. Khải ngồi nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào cánh cửa nơi cô vừa khuất bóng. Bàn tay phải của anh nới lỏng từng ngón một, để lộ ra những vết hằn đỏ từ móng tay siết chặt.
Anh đã tập luyện trước gương suốt đêm qua. Những lời cần nói: "Quá khứ đã qua rồi", "Đó là điều tốt nhất cho cả hai", "Không có gì để giải thích". Ngắn gọn, rõ ràng, không cảm xúc. Vậy mà khi cô đứng bật dậy, mắt rưng rưng vì giận, anh đã suýt buột miệng nói ra tất cả — về khoản nợ ngập đầu, về căn bệnh của cha ngay sau khi gia đình phá sản, về việc anh đã phải bán đi tất cả, kể cả ước mơ du học của chính cô đã từng được hai người lên kế hoạch.
Nhưng rồi anh nhớ ra. Nói ra thì để làm gì? Để cô thương hại? Để kéo cô vào một quá khứ tăm tối mà cô không đáng phải mang vác? Anh đã chọn biến mất năm đó vì tin rằng đó là điều duy nhất có thể bảo vệ cô. Và giờ, quay trở về, anh càng không có quyền phá vỡ cuộc sống ổn định mà cô đã mất sáu năm để xây dựng.
Khải đứng dậy, đi về phía cửa sổ. Bên dưới kia, dòng người vẫn tấp nập vô tư lự. Anh tự hỏi liệu có ai trong số họ từng đứng trước người mình yêu mà buộc phải nói dối hay không. Có ai từng cảm thấy mình như một kẻ tồi tệ chỉ vì muốn bảo vệ một người tốt hơn.
Tay anh chạm vào mặt kính lạnh. Vệt hằn ngón tay vẫn còn in trên lòng bàn tay. Anh nhớ cách Vy đứng dậy, nhớ cách cô nói "Đừng bao giờ tự ý sắp xếp cuộc đời tôi một lần nữa". Câu nói ấy sắc như dao. Và chính xác như một chẩn đoán về con người anh — kẻ mắc lỗi quyết định thay người khác, hết lần này đến lần khác.
Anh đã làm lại từ đầu. Nhưng có lẽ sai lầm cũ vẫn chưa buông tha anh.
Vy không dừng lại ở hành lang. Cô đi thẳng đến nhà vệ sinh cuối dãy tầng mười bảy, nơi ít người qua lại nhất. Cửa vừa khóa, cô đã trượt xuống nền gạch lạnh.
Nước mắt không rơi ngay lập tức. Nó đã kìm nén quá lâu, đến mức cơ thể cô quên mất cách khóc thành tiếng. Thay vào đó, ngực cô nặng như có một tảng đá đè lên, từng hơi thở ngắn và đứt quãng. Cô ngồi đó, ôm lấy đầu gối, nhìn những giọt nước mắt lặng lẽ thấm ướt đầu gối mình.
"Quá khứ đã qua rồi."
Câu nói ấy lặp lại trong đầu cô như một đoạn băng hỏng. Anh ta đã nói ra điều đó dễ dàng như vậy sao? Như thể bốn năm yêu nhau, những lá thư tay viết vội giữa giờ học, những đêm ngồi sau xe máy cũ ngắm sông Sài Gòn, những lần anh hứa sẽ xây cho cô một ngôi nhà nhỏ có khung cửa sổ màu trắng — tất cả chỉ là một checkbox cần gạch bỏ.
Cô đã chờ đợi một lời giải thích suốt sáu năm. Không phải để quay lại, mà để biết rằng mình từng được yêu thương thật lòng. Rằng sự biến mất của anh không phải vì cô không đủ quan trọng.
Nhưng anh đã không cho cô điều đó.
Có tiếng gõ cửa nhẹ. "Vy? Em ở trong đó à?"
Giọng Quỳnh Anh. Vy lau nhanh mặt bằng mu bàn tay, cố gắng điều chỉnh hơi thở. Nhưng Quỳnh Anh đã đẩy cửa bước vào — cánh cửa nào đó vốn không khóa chặt như Vy tưởng.
"Trời ơi, mặt em thế kia..." Quỳnh Anh quỳ xuống cạnh bạn, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên vai Vy. "Chị biết mà. Gặp hắn ta kiểu gì cũng tan nát."
"Em không sao." Vy cố đứng dậy, nhưng chân vẫn còn run.
"Đừng nói kiểu đó với chị." Quỳnh Anh kéo Vy ngồi xuống bồn cầu đóng nắp, đưa cho cô gói khăn giấy. "Đàn ông tốt thì không biến mất sáu năm rồi quay về như kiểu chuyện nhỏ. Em khóc là đúng rồi. Khóc xong rồi rửa mặt, về bàn làm việc. Đừng để hắn thấy em gục."
Vy thấm nhẹ khóe mắt, rồi bất ngờ bật cười khô khốc. "Chị nói chuyện như huấn luyện viên boxing vậy."
"Chị là huấn luyện viên boxing của em mà." Quỳnh Anh mỉm cười, xoa nhẹ lưng Vy. "Có cần chị đi mắng hắn không?"
Vy lắc đầu. "Đừng. Em không muốn chuyện này lan rộng thêm."
Cô nhìn mình trong gương. Mắt hơi sưng, son môi phai nhạt, nhưng nói chung vẫn còn gọi là chỉn chu nếu xét theo chuẩn công nhân viên chức vừa khóc trong nhà vệ sinh. Cô chỉnh lại vạt áo, hít một hơi sâu.
"Chị biết không..." Vy thì thầm. "Điều tệ nhất không phải là anh ấy từ chối giải thích. Điều tệ nhất là suýt chút nữa em đã nghĩ anh ấy vẫn còn tình cảm."
Quỳnh Anh lặng lẽ nhìn Vy qua gương, không nói gì. Cả hai đều biết câu nói đó nặng hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào.
Vy vuốt nhẹ mái tóc, kéo khóe môi lên một nụ cười cứng nhắc để thử. Gương mặt cô hiện ra với lớp mặt nạ chuyên nghiệp hoàn hảo, như thể chưa từng có giọt nước mắt nào rơi xuống.
"Được rồi. Quay lại làm việc thôi."
Khi Vy bước ra khỏi nhà vệ sinh, hành lang vẫn vắng lặng. Cánh cửa CEO khép kín ở cuối dãy. Cô không nhìn về phía đó. Chỉ rẽ trái, nơi phòng ban của cô đang chờ với hàng tá email chưa đọc và một dự án sống còn được giao phó từ chính bàn tay người cũ.
Ngày hôm đó, Vy đặt điều kiện với Khải. Không can thiệp công việc của nhau. Không quyết định thay nhau.
Cô không biết rằng lời hứa đó sẽ trở thành sợi dây mảnh manh nhất giữa họ trong những tháng ngày sắp tới.