3:00 Sáng
Điện thoại reo.
Không phải chuông báo thức. Không phải cuộc gọi. Là âm báo email—một thứ tiếng khô khốc, lạnh lẽo, cắt ngang màn đêm như lưỡi dao rạch qua lớp vải mục.
Minh An bật người dậy trong bóng tối, trái tim đập thình thịch nơi cuống họng. Khuôn mặt vừa rồi còn chìm trong ác mộng—khuôn mặt đó, ánh mắt đó, nụ cười khẽ nhếch lên như đang đọc được toàn bộ suy nghĩ của anh. Khuôn mặt của Trần Duy, kẻ đã chết mười năm.
Mồ hôi lạnh thấm sau gáy. Anh đưa tay quệt qua mặt, cố đẩy lui hình ảnh vừa rồi khỏi tâm trí. Trong mơ, Trần Duy vẫn mặc bộ đồ tù nhân màu xám, ngồi sau song sắt, hai tay đặt trên bàn như một người thầy kiên nhẫn đang chờ đợi học trò của mình trả lời một câu hỏi chưa được đặt ra.
Minh An với tay về phía chiếc điện thoại trên bàn đầu giường.
Đồng hồ hiển thị: **03:00**.
Chính xác đến từng phút.
Màn hình sáng lên, hiển thị thông báo email mới. Anh nhìn vào địa chỉ người gửi và toàn bộ cơ thể chợt lạnh theo một cách hoàn toàn khác.
**tranquangduy1990@gmail.com**
Các ngón tay Minh An ngừng lại giữa chừng, cách màn hình chưa đầy một centimet. Anh đọc đi đọc lại địa chỉ đó ba lần, chớp mắt, đọc lại lần thứ tư, như thể nếu cố gắng đủ lâu, cái tên sẽ biến thành một thứ gì đó vô nghĩa.
Nó không đổi.
Tran Quang Duy. Trần Quang Duy. Kẻ đã giết mười một người trong suốt ba năm—hoặc bị kết án là đã giết mười một người, có lẽ nên nói chính xác hơn như vậy—người đàn ông mà Minh An từng ngồi đối diện trong những buổi phỏng vấn ở trại giam, người đã nhìn anh bằng ánh mắt của một kẻ đang quan sát một con thú trong chuồng thay vì ngược lại.
Năm đó Minh An hai mươi tám tuổi, mới chân ướt chân ráo vào nghề, đầy tham vọng và tin tưởng tuyệt đối vào những hồ sơ tâm lý mà anh xây dựng. Anh đã dành ba tháng để phân tích Trần Duy, ngồi đối diện hắn hơn hai mươi buổi, ghi chép tỉ mỉ từng câu chữ, từng chuyển động của đôi mắt, từng khoảng dừng khác thường trong lời nói.
Hồ sơ tâm lý của anh chính là một phần then chốt giúp tòa án tuyên án.
Ba tháng sau đó, Trần Duy chết trong một đêm như thế này. Khoảng ba giờ sáng. Chết vì... người ta nói là tự sát. Một số người khác nói là bạo bệnh. Không ai biết chính xác; mọi hồ sơ liên quan đều được niêm phong.
Minh An cắn môi, đẩy suy nghĩ đó sang một bên, và mở email.
Bức thư không dài. Chỉ một dòng, nổi bật trên nền trắng với phông chữ mặc định:
*Ngày mai, 21:45. Ga tàu số 4. Người phụ nữ mặc áo đỏ sẽ chết.*
Minh An ngồi im trên mép giường trong bóng tối căn phòng trọ. Tiếng quạt trần quay đều đều trên đầu, âm thanh duy nhất còn sót lại trong sự tĩnh lặng đến kỳ lạ của đêm. Anh nhìn bức thư, đọc lại. Lần thứ hai. Lần thứ ba. Thứ tư. Cùng một câu, cùng một cách.
Không đầu đề. Không lời chào. Không chữ ký.
Chỉ là một dự báo—hoặc một lời đe dọa, hoặc một trò đùa tàn nhẫn và vô cùng sai đối tượng.
Minh An hít một hơi thật sâu và cố định tâm trí mình lại. Chuyên gia phân tích hành vi. Kẻ đứng sau một trò đùa kiểu này thường là người từng biết đến vụ án—một kẻ săn sự nổi tiếng, một người đọc quá nhiều sách trinh thám và muốn hù dọa một chuyên gia tâm lý với hy vọng tạo ra phản ứng.
Nhưng tài khoản **tranquangduy1990@gmail.com**—cái tên, năm sinh, toàn bộ địa chỉ—đều khớp đến mức không thể là ngẫu nhiên.
Anh truy cập nhanh vào trình duyệt trên điện thoại, mở trang quản lý thư điện tử, đăng nhập và kiểm tra. Không phải từ hộp thư của anh—mặc dù đây là địa chỉ Gmail, không có gì ngăn anh xác minh vài chi tiết cơ bản từ danh bạ trực tuyến. Tuy nhiên, màn hình chỉ trả về một lớp mây trắng và dòng chữ **"Đã xảy ra lỗi không mong muốn"**.
Minh An thở ra bằng mũi, đặt điện thoại xuống và nhìn chằm chằm vào trần nhà.
Anh không muốn tin vào những điều mê tín. Anh là một người duy vật, một người theo chủ nghĩa thực chứng; anh đã dành cả sự nghiệp để phân tích hành vi con người, không phải hành vi của những hồn ma trong máy chủ. Vẫn còn một cách giải thích hợp lý—mọi tin nhắn từ một tài khoản được cho là đã ngừng hoạt động đều có thể bị làm giả. Nhưng **ai** có thể gửi được thứ này? Và để làm gì?
Câu trả lời duy nhất xuất hiện trong tâm trí khiến anh thấy lạnh sống lưng:
Có thể không phải ai đang chơi khăm anh.
Có thể là **một thứ gì đó** đang cố nói với anh từ phía bên kia.
Không. Minh An lắc đầu thật mạnh. Suy nghĩ kiểu đó thật vớ vẩn. Nhưng dù vậy, anh vẫn không thể phủ nhận một sự thật: mười năm qua, khuôn mặt Trần Duy chưa bao giờ rời khỏi tâm trí anh.
Trong vô số đêm không ngủ, anh vẫn thấy mình ngồi trong phòng phỏng vấn, Trần Duy bên kia song sắt, nở một nụ cười hẹp:
*Anh Minh An. Anh nghĩ anh đang hiểu tôi. Nhưng anh chỉ đang hiểu những gì tôi cho anh thấy.*
Anh nắm chặt điện thoại một lần nữa, mở danh bạ, tìm tên **Hoàng Nam**. Ngón tay anh dừng lại trên phím gọi.
Bên ngoài, thành phố vẫn chìm trong bóng tối dày đặc. Cơn mưa đêm đã ngớt từ lâu, để lại một lớp hơi ẩm phủ lên những dãy phố, làm cho những vòng đèn đường mờ ảo như muốn chảy tràn xuống mặt đường.
Minh An gọi.
Tổng đài trả lời anh bằng một giọng nữ đều đều vô cảm: **"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách..."**
Anh ngắt máy, nhắn tin nhanh:
*Nam, tôi cần gặp anh. Việc quan trọng. Sáng mai đầu giờ.*
Gửi đi. Nhưng không có gì đảm bảo Hoàng Nam sẽ đọc được trước khi trời sáng. Vị đội trưởng hình sự đó sống theo một nhịp điệu riêng, với một sự kiêu hãnh riêng của một người từng chứng kiến quá nhiều vụ án để tin vào bất cứ điều gì ngoài những bằng chứng cứng rắn trên bàn giấy.
Minh An đặt điện thoại xuống. Rồi cầm lên. Rồi lại đặt xuống.
Căn phòng của anh lúc này dường như bỗng nhỏ hơn thường lệ. Những chồng hồ sơ chất cao dưới chân giường, những cuốn sách tâm lý tội phạm dựng đứng trên kệ, tấm bảng trắng treo trên tường với sơ đồ các vụ án đã cũ từ lâu—tất cả bỗng như đang thu hẹp vây quanh anh, cùng nhau nhắc nhở anh rằng anh chính là người đã góp phần tạo ra cái kết cho câu chuyện của Trần Duy.
Và bây giờ, một thứ đang cố mở lại chính câu chuyện đó.
Minh An nhìn lại dòng chữ một lần nữa.
*Ngày mai, 21:45. Ga tàu số 4. Người phụ nữ mặc áo đỏ sẽ chết.*
Anh có thể ghi âm, chụp màn hình, báo cảnh sát—nhưng chính anh cũng là người biết rõ nhất: một email từ một tài khoản đã chết, nội dung nói về một vụ giết người, không có bất kỳ dấu hiệu đe dọa trực tiếp nào dành cho chính anh—không một cơ quan cảnh sát nào sẽ chấp nhận mở vụ điều tra chỉ vì điều đó. Họ sẽ cười. Hoàng Nam, nếu nghe được, cũng có thể sẽ cười.
Thứ thông thường hắn sẽ nói là: *"Mày đọc quá nhiều truyện rồi, An. Để tao đưa mày về nhà nghỉ ngơi."*
Minh An ngả lưng xuống giường, hai mắt mở to nhìn bóng tối phía trên.
Đêm nay anh đã không ngủ được—và chợt nhận ra rằng, dù vậy, anh không hề buồn ngủ.
Một buổi sáng khác đang đến. Một buổi sáng sau khi đọc được một bức thư của người chết. Minh An cảm thấy thời gian như chậm lại thành từng giọt, mỗi giọt rơi xuống là một tiếng tích tắc không thể nghe thấy nhưng vẫn khiến anh căng thẳng.
Nhưng còn một lựa chọn nữa: trò đùa này có thể là do ai đó đã lấy được quyền truy cập vào tài khoản cũ của Trần Duy. Điều đó không khó—những tài khoản đã mất chủ nhân, nằm im trong bóng tối suốt mười năm, thường trở thành mục tiêu của những kẻ săn tài khoản. Chúng có thể được mua bán, trao đổi trên các diễn đàn.
Và có những kẻ tò mò bệnh hoạn thích sử dụng chúng để trêu chọc người khác.
Minh An đẩy nhẹ suy nghĩ đó sang một bên. Kịch bản đó rất hợp lý. Hợp lý đến mức khiến anh muốn tin.
Nhưng sâu thẳm trong lồng ngực, một cảm giác khác đang ai oán trỗi dậy—một tiếng nói nhỏ chỉ anh mới có thể nghe thấy, vang lên như tiếng thì thầm từ một nơi nào đó trong ký ức:
*Người chết không gửi thư.*
*Nhưng nếu họ có thể... thì họ sẽ nói gì?*
Minh An nhắm mắt lại. Khuôn mặt Trần Duy lại hiện lên. Lần này, trong ký ức, nó không còn cười nữa. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào anh qua lớp kính bảo vệ, đen ngòm, không chớp, giống như một vực sâu đang chờ đợi thứ gì đó rơi vào.
*Anh sẽ hối hận đấy, Minh An.*
Minh An mở mắt.
Anh cầm điện thoại lên, mở ứng dụng ghi chú, tạo một mục mới:
**"Ngày mai, 21:45. Ga tàu số 4."**
Anh nhìn vào dòng chữ. Và viết thêm một dòng nữa:
**"Người phụ nữ đỏ. Emails. 3:00."**
Anh không thêm gì nữa. Chỉ cần những mảnh này là đủ để nhắc anh quay lại điểm bắt đầu.
Ngoài cửa sổ, một chuyến tàu đêm xa xăm kéo còi. Minh An không biết nó ở cách bao xa—giữa vùng ngoại ô yên tĩnh, nhưng âm thanh duy nhất của một chuyến tàu có thể vọng rất xa trong một thành phố đang ngủ.
Bất giác, anh đọc lại dòng chữ kia trong đầu.
*Ga tàu số 4.*
Anh đã đến ga tàu số 4 đúng một lần duy nhất trong đời. Mười năm trước. Khi đó Trần Duy vẫn còn sống—đang chờ xét xử, và anh là một phần của đoàn chuyên gia đến hiện trường để xem một trong mười một nơi mà kẻ giết người hàng loạt từng hành động.
Có một thứ ở ga tàu số 4 mà Minh An chưa từng nói với ai—không phải vì sợ bị hiểu lầm, mà vì bản thân anh cũng không biết phải nói gì.
*Trong hồ sơ vụ án của Trần Duy, có một ghi chép gần như bị bỏ qua: mỗi hiện trường vụ án đều có một thứ gì đó không thuộc về hiện trường—một món đồ nhỏ, một chi tiết ngoài lề—như thể hung thủ cố tình để lại để tạo thành một thông điệp. Và thông điệp đó không bao giờ được giải mã.*
Minh An đã chợt nhận ra điều đó từ mười năm trước, khi nhìn thấy một vết khắc mờ trên cột bê tông của ga tàu:
*Một con số: 04. Không phải số sân ga, không phải số cột. Chỉ là một con số khắc lên. Và con số đó—nếu nhìn dưới một góc độ nhất định—giai điệu của nó gợi nhớ đến một bản nhạc mà Trần Duy yêu thích.*
Nhưng anh chưa bao giờ chia sẻ khám phá này với ai. Nó quá mơ hồ, quá vô nghĩa. Một người theo trường phái duy lý, anh không muốn làm xấu hồ sơ bằng cách thêm vào những ức đoán.
Tuy nhiên, đêm nay, bức email kia chọn con số **21:45** và **ga tàu số 4**.
Minh An siết điện thoại trong lòng bàn tay, tự hỏi: phải chăng ai đó đang cố nói điều gì đó với anh *từ những trang hồ sơ cũ*, từ những chi tiết mà chính anh đã cất giấu trong ký ức?
Hay là thứ gì đó nguy hiểm hơn nhiều, đang dùng chính mồi mà anh tin rằng chỉ mình anh biết để gài bẫy anh?
Bên ngoài trời vẫn tối. Màn đêm dường như dài vô tận.
Minh An giữ chặt điện thoại trong tay suốt đêm, không mở lại bức email lần thứ năm, không dám gọi cho Hoàng Nam lần thứ hai, và không thể ngăn bản thân khỏi một suy nghĩ duy nhất lặp đi lặp lại như một vòng lặp:
*Trần Duy đã chết. Đã chết mười năm.*
*Nhưng ai đó vẫn đang viết cho tôi.*
Đồng hồ chuyển sang 3:01 sáng. Minh An không ngủ. Anh ngồi trong bóng tối, nhìn con số 03:01 trên điện thoại, và cảm thấy như thể mình vừa bước vào một căn phòng mà nhiều năm trước anh vô tình khóa trái bằng một sai lầm của chính mình—và bây giờ, một ai đó đang gõ cửa đòi anh mở ra.
Bên ngoài, thành phố vẫn chưa thức giấc. Nhưng với Minh An, một ngày dài nhất trong suốt mười năm vừa mới bắt đầu.
Anh còn chưa biết rằng đến cuối ngày hôm đó, ga tàu số 4 sẽ trở thành hiện trường một vụ giết người thật sự.