Dệt Truyện
Người Thuê Nhà Phòng Bên CạnhChương 1
20

Căn 503

Chìa khóa cũ kỹ nằm gọn trong lòng bàn tay, hơi lạnh từ kim loại thấm qua da. An đứng trước cánh cửa gỗ sơn màu nâu đã phai, hít một hơi thật sâu rồi tra ổ khóa vào. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, cánh cửa bật mở để lộ ra căn hộ trống trải chỉ có mùi ẩm mốc nhàn nhạt và bụi lơ lửng trong ánh sáng yếu ớt cuối ngày.

Căn 503.

Nơi ở mới của cô.

Dây thần kinh căng cứng suốt mấy ngày qua bỗng chùng xuống, không phải vì nhẹ nhõm, mà vì kiệt sức. An kéo vali vào trong, đặt túi xách lên sàn rồi ngồi bệt xuống cạnh đống thùng giấy chưa kịp mở. Sàn nhà lát gạch bông cũ, nhiều chỗ đã nứt nhỏ, lộ ra lớp vữa xám bên dưới. Trên tường có vài vết ố vàng loang lổ gần cửa sổ. Căn phòng chưa đầy ba mươi mét vuông, đồ đạc không nhiều, vậy mà sao vẫn thấy trống rỗng đến lạ.

Bốn năm đại học, rồi bảy năm bên một người. An từng nghĩ mình sẽ không bao giờ phải tự mình đi tìm một nơi để ở giữa thành phố này. Thế mà bây giờ, sau tất cả, cô lại ngồi đây, giữa một căn phòng lạ lẫm, xung quanh chỉ có thùng giấy và tiếng xe cộ vọng lên từ con phố nhỏ phía dưới.

Cô mở chiếc thùng đầu tiên, bên trong đầy sách. Những cuốn tiểu thuyết, tập bản thảo in lỗi, vài cuốn sách do chính tay cô biên tập. An lần lượt xếp chúng lên kệ gỗ đặt cạnh cửa sổ, cẩn thận vuốt thẳng từng gáy sách. Công việc lặp đi lặp lại khiến đầu óc cô thả chậm lại, không còn đủ sức để nhớ về bất cứ điều gì ngoài việc phải đặt cái cốc vào bếp, treo chiếc áo khoác lên móc, dán tấm lịch lên cánh tủ.

Mãi đến khi trời tối hẳn, An mới ngồi xuống mép giường. Căn hộ vẫn chưa có rèm, cửa sổ lộ ra khoảng trời đen thẫm với vài vệt đèn vàng từ chung cư đối diện. Cô với tay lấy chai nước, uống một ngụm nhỏ, rồi nhìn quanh lần nữa. Căn bếp nhỏ nằm gọn ở góc phòng, chiếc bàn gấp kê sát tường, cánh cửa nhà tắm khép hờ. Mọi thứ đều cũ, đều bình thường, nhưng không có lấy một dấu vết nào của quá khứ.

Trong điện thoại vẫn còn mấy cuộc gọi nhỡ từ mẹ. An không gọi lại. Cô biết mẹ sẽ hỏi tại sao chuyển đi gấp như vậy, có phải vì chuyện với Đức Minh không, có cần người quen đến giúp không. Mẹ luôn lo lắng thừa, và điều đó khiến An vừa muốn dựa vào vừa muốn trốn chạy. Cô khóa điện thoại, ném lên đầu giường.

Cuộc chia tay không ồn ào. Không có cãi vã lớn, không có người thứ ba, chỉ là hai người ngồi đối diện nhau trong quán cà phê quen thuộc và nhận ra cả hai đều đã mệt mỏi với việc giữ gìn một mối quan hệ không còn khiến ai vui vẻ. Bảy năm, hóa ra cũng có thể kết thúc chỉ bằng một câu “Anh nghĩ chúng ta nên dừng lại.”

An nhớ lúc đó mình đã gật đầu. Cô không khóc. Cô cũng không giữ. Có lẽ cả hai đều chờ đợi người kia nói trước. Và khi Đức Minh nói ra, mọi thứ trở nên nhẹ bẫng, nhưng cũng rỗng không đến khó chịu.

Cô nằm xuống giường, kéo chiếc chăn mỏng mới mua lên ngang ngực. Bóng tối trong phòng không đặc quánh, vẫn có ánh sáng hắt vào từ khe cửa sổ. Lạ nhà, An không khó ngủ, mà là ngủ không sâu.

Không biết bao lâu sau, một âm thanh lạch cạch khe khẽ vọng qua bức tường bên phải. An hơi giật mình, căng tai lắng nghe. Tiếng chìa khóa chạm vào tay nắm cửa, rồi cánh cửa bên 504 mở ra, đóng lại bằng một tiếng “rầm” nhỏ đầy mệt mỏi. Sau đó là tiếng bước chân nặng nề đi vào trong, tiếng xách dép lê trên nền gạch.

Cô nín thở.

Căn 504 có người ở. Hàng xóm của cô là một người về rất khuya.

Bức tường giữa hai căn quá mỏng. An không chỉ nghe thấy tiếng mở cửa. Cô còn nghe được tiếng nước chảy róc rách từ nhà tắm, tiếng tủ lạnh mở ra đóng vào, tiếng bát đĩa va chạm nhè nhẹ. Những âm thanh sinh hoạt bình thường, nhưng trong không gian mới mẻ và đầy bất trắc này, chúng khiến nhịp tim cô đập nhanh hơn.

Cô không sợ. Chỉ là ý thức được rằng mình không còn đơn độc tuyệt đối.

Sáng hôm sau phải dậy sớm đi làm, nhưng đã mười lăm phút trôi qua, An vẫn nằm nghe ngóng. Ở bên kia bức tường, người hàng xóm không hát, không nói chuyện điện thoại, không gây ra tiếng ồn đáng chán ghét. Đôi lúc âm thanh lắng xuống gần như biến mất, rồi lại xuất hiện tiếng mở vòi nước, tiếng đặt đồ xuống mặt bếp. An dần quen với nhịp ấy, và cảm giác trống trải ban nãy bỗng dịu đi đôi chút.

Có lẽ vì quá mệt, hoặc vì những tiếng động đều đặn kia tạo ra một thứ nhịp điệu an toàn, An thiếp đi lúc nào không nhớ. Cô mơ thấy mình vẫn còn ngồi giữa đống thùng giấy, nhưng trên tay cầm chìa khóa của một ngôi nhà khác. Trong mơ, cánh cửa mở ra, phía sau không phải căn hộ trống, mà là một căn bếp sáng đèn, có mùi thức ăn thơm bay thoảng. Cô không nhìn thấy ai, chỉ nghe tiếng nước sôi lăn tăn trong nồi và tiếng chổi quét nhẹ trên sàn.

An tỉnh giấc lúc 3 giờ 17 phút. Bên kia vách tường bây giờ gần như yên lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích ngoài cửa sổ. Cô nhìn trần nhà lờ mờ, rồi quay sang phía vách ngăn.

Căn 504 đang có ai đó ngủ, hoặc đang thức lặng im.

Cô bỗng thấy tò mò.

Họ là ai? Làm nghề gì? Có sống một mình không? Có quá khứ hay không? Có như cô, cố gắng làm quen với việc một mình hay không?

Nhưng tò mò chỉ dừng lại ở mức ấy. An không có ý định bắt chuyện. Cô thậm chí còn mong mình đừng bao giờ gặp mặt người ở sau bức tường kia. Gặp rồi sẽ phải chào hỏi, phải cười, phải đôi lúc trao đổi vài câu xã giao. An không muốn. Cô là người chuyển đến vì muốn được yên tĩnh, muốn chữa lành chính mình từng chút một, không phải để mở rộng quan hệ.

Nhưng đêm nay, chính sự hiện diện vô hình của người lạ qua bức tường mỏng lại khiến cô cảm thấy bớt lạc lõng hơn. Điều này thật mâu thuẫn.

An cũng lười suy nghĩ thêm. Cô kéo chăn lên che kín bờ vai, nằm nghiêng về phía cửa sổ, nơi ánh đèn phố vẫn hắt vào một vệt mờ. Giấc ngủ thứ hai đến chậm, nhưng cũng đủ để cô ngủ thêm được vài tiếng.

Sáng hôm sau, An mở cửa ra ngoài đúng lúc mặt trời lên cao hơn mấy tòa nhà đối diện. Cô bước ra hành lang, vô thức liếc sang cánh cửa số 504. Nó đóng chặt, trên tay nắm có treo một chiếc túi ni lông cũ, không biết là rác hay đồ gì đó. Mùi hành lang cũ kỹ quen thuộc, hòa lẫn chút gió từ đầu hồi.

Cô không thấy ai.

Khi rời khỏi chung cư, An nhận ra một điều: cô đã bắt đầu quen với việc để ý đến âm thanh từ căn phòng bên cạnh. Trong đầu cô vẫn còn vương lại tiếng chìa khóa chạm vào ổ, tiếng nước chảy và tiếng bước chân nặng nề ấy. Chúng mơ hồ, xa lạ mà vẫn có cảm giác như một phần của căn hộ mới, như tiếng nước chảy trong tường, như tiếng gác mái giãn nở vì nắng.

Cô không biết mặt người thuê nhà phòng bên cạnh. Nhưng chỉ sau một đêm, cô đã biết họ tồn tại.

Và điều đó, đôi khi, quan trọng hơn tất thảy.

Chương này khiến bạn cảm thấy thế nào?

Chương sau