Dệt Truyện
Người Thuê Nhà Phòng Bên CạnhChương 3
20

Gói bưu phẩm nhầm

Căn hộ 503 vẫn còn phảng phất mùi sơn mới, dù chủ nhà nói nó đã để trống hơn hai tháng. An kéo nhẹ cổ áo len, mắt nhìn ra cửa sổ nơi ánh đèn đường hắt lên những vệt vàng nhạt. Đã ba ngày kể từ khi cô chuyển đến, và mỗi đêm vẫn là một cuộc vật lộn nhỏ với cái cảm giác trống trải không tên.

Tiếng cạch nhẹ từ bên kia bức tường khiến cô vô thức quay đầu. Lại là anh hàng xóm. Cô đã quen dần với việc nghe những âm thanh đó – tiếng mở khóa, tiếng bước chân, tiếng nước chảy trong nhà tắm – nhưng chưa bao giờ chủ động nghĩ về chúng quá lâu. Tối nay, cô chỉ nghe thấy tiếng cửa đóng rất khẽ, rồi im lặng. Có lẽ anh vừa đi làm về. Cô không biết anh làm nghề gì, chỉ biết anh sống một mình, và anh không thích nói chuyện. Lần duy nhất họ chạm mặt ở hành lang, anh chỉ gật đầu rồi đi.

Ấm nước reo lên. An rót nước vào tách trà, hơi nóng phả vào mặt, mang theo chút bình yên giả tạo. Cô đang định mang tách trà ra bàn làm việc thì chuông cửa vang lên.

Tiếng chuông khô khốc, không quen thuộc. An đứng khựng lại, trong đầu lướt qua vài khả năng: có thể là nhân viên giao hàng gì đó, hoặc ai gõ nhầm. Cô bước tới, nhìn qua mắt thần. Một cậu thanh niên mặc áo khoác giao hàng đang đứng ngoài, tay ôm một gói hàng.

“Căn 503 đúng không chị?” – Cậu ta hỏi khi An mở cửa.

“Ừ, là tôi.” An trả lời theo phản xạ.

Cậu giao hàng đưa cho cô một gói bọc giấy kraft màu nâu, khá gọn. An ký nhận vào chiếc máy tính bảng cậu đưa ra, rồi đóng cửa lại. Cô cầm gói hàng trên tay, lật qua lật lại tìm thông tin người nhận. Dòng chữ ghi trên mặt giấy: “Trần Khải – căn 504”. Bên dưới là số điện thoại bị che khuất một nửa.

Tim An khẽ nhói lên một nhịp. Trần Khải – người hàng xóm ít nói. Cô bật cười nhẹ, kiểu cười không tiếng động dành cho chính mình. Ký nhận xong mới phát hiện nhầm, đúng là dở khóc dở cười. Cô định đem gói hàng sang gõ cửa trả ngay, nhưng nghĩ tới dáng vẻ lạnh lùng của anh lần trước, cô lại ngần ngừ. Cô không muốn đứng trước cửa nhà người khác, bị soi bằng ánh mắt khó hiểu. Cũng không muốn giải thích rằng mình đã lỡ ký nhận.

Cuối cùng, cô chọn cách dễ chịu nhất: lặng lẽ đặt gói hàng trước cửa căn 504.

Cô lấy một mẩu giấy ghi chú màu vàng, viết vài chữ ngay ngắn: “Gửi nhầm.” Rồi dán lên gói hàng. Cô mở cửa, bước ra hành lang. Hành lang tầng năm lúc này vắng tanh. Ánh đèn huỳnh quang hắt xuống sàn gạch cũ, khiến mọi thứ trông như bị phủ một lớp bụi thời gian. An khẽ đặt gói hàng ngay trước cửa 504, căn chỉnh cho ngay ngắn, rồi rón rén quay về. Trước khi đóng cửa, cô liếc nhìn cánh cửa bên kia một lần nữa. Không có tiếng động gì. An thở ra nhẹ nhõm.

Đêm hôm đó, An không nghe thấy tiếng bước chân nào từ căn 504 nữa. Có lẽ anh đã ngủ từ lâu, hoặc có lẽ anh không để ý. Cô cũng không bận tâm thêm. Cô ngồi vào bàn, mở laptop, cố gắng tập trung vào bản thảo cần biên tập. Nhưng đầu óc cô cứ chạy lòng vòng quanh những suy nghĩ rời rạc: về mối tình bảy năm vừa khép lại, về căn hộ mới này, về người hàng xóm không biết mặt. Cô gõ vài chữ rồi xóa. Rồi gõ lại. Cuối cùng, cô tắt máy, trèo lên giường, kéo chăn qua vai.

Sáng hôm sau, An tỉnh dậy muộn hơn thường lệ. Ánh nắng lọt qua khe rèm cửa, chiếu thành vệt dài trên sàn. Cô nằm thêm một lúc, lắng nghe âm thanh xung quanh: tiếng rao bán bánh mì vọng lên từ dưới lòng đường, tiếng chim hót ríu rít ở ban công nào đó. Không có tiếng động từ căn 504. Có lẽ anh đã đi làm từ sớm.

Cô vùng dậy, vào nhà vệ sinh, rồi ra mở cửa để lấy chút gió. Ngay khi cánh cửa bật ra, một túi nylon trắng đặt ngay trước bậc cửa suýt khiến cô vấp phải.

An khựng lại, cúi xuống nhìn. Bên trong túi là một hộp nhựa trong suốt đựng trái cây đã gọt sẵn: xoài, dưa hấu, và vài múi bưởi. Chúng được cắt thành những miếng vuông vức, xếp ngay ngắn như một phần tráng miệng trong nhà hàng. Không có tờ giấy ghi chú nào.

An đứng bất động vài giây. Cô nhìn sang cánh cửa 504. Gói hàng hôm qua đã biến mất. Cô cũng không chắc nó được lấy đi từ lúc nào, có thể là đêm qua, hoặc sáng sớm nay. Còn túi trái cây này, nó xuất hiện trước cửa phòng cô như một câu trả lời không lời.

Tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Một cảm giác vừa khó hiểu vừa ấm áp dâng lên. Cô cầm túi trái cây lên, đi vào trong, đặt lên bàn bếp. Mở hộp ra, mùi thơm nhẹ nhàng của trái cây tươi lan tỏa. Cô không ăn ngay, chỉ ngồi nhìn nó, lòng rối bời.

Có phải anh ấy để lại không? Chắc chắn rồi. Trong tòa nhà này, ai khác biết cô để gói hàng trước cửa 504? Nhưng tại sao lại là trái cây? Cô không nhờ vả gì, cô chỉ vô tình ký nhận một gói hàng không thuộc về mình. Đáng lẽ người ta chỉ cần cầm lấy gói hàng rồi đi, không cần phải làm gì thêm. Nhưng anh ấy lại đặt trước cửa cô một hộp trái cây, không một lời nhắn.

An ngồi xuống ghế, kéo hộp trái cây lại gần. Cô lấy một miếng xoài, đưa lên miệng. Vị ngọt thanh mát lan ra, dịu đi cái khô khốc trong cổ họng. Cô từ từ nhai, nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, thành phố bắt đầu ồn ào. Bên tai cô vẫn văng vẳng câu hỏi: người đàn ông ít nói đó, rốt cuộc là người thế nào?

Cô nhớ lại lần chạm mặt duy nhất. Bộ dạng anh mệt mỏi, áo khoác đen hơi nhăn, tóc hơi rối. Anh chỉ gật đầu, ánh mắt không dừng lại quá một giây. Cô đã nghĩ anh khó gần, thậm chí có phần lạnh lùng. Nhưng bây giờ, hộp trái cây này khiến cô phải suy nghĩ lại.

Cô ăn thêm vài miếng, rồi đậy nắp lại, cất vào tủ lạnh. Cô không biết có nên sang cảm ơn hay không. Cứ nghĩ đến việc phải đứng trước cửa nhà anh, gõ cửa và nói chuyện, cô lại thấy ngại. Cô không giỏi bắt đầu một cuộc đối thoại với người lạ, đặc biệt là khi người đó dường như cũng không muốn làm phiền ai.

Nhưng cũng chính vì vậy, cô càng tò mò hơn. Người đàn ông này không cần lời cảm ơn, không cần giải thích. Anh ta chỉ làm những gì anh ta cho là cần thiết, rồi lặng lẽ rút lui. Giống như việc anh ta để lại gói hàng biến mất khỏi cửa, không một tiếng động.

An nhìn lên trần nhà. Cô tự hỏi lúc này anh ấy đang ở đâu. Có phải đang đứng trong bếp, lặng lẽ gọt trái cây? Hay đang ngủ bù sau ca làm đêm? Cô nhận ra mình đang nghĩ về người hàng xóm nhiều hơn mức cần thiết.

Cô thở dài, lắc đầu cười nhẹ. “Mình điên rồi,” cô lẩm bẩm. Nhưng nụ cười vẫn không tắt. Cảm giác khó hiểu vẫn còn đó, nhưng lẫn trong đó là một sự ấm áp lạ lùng, như thể có ai đó vừa nhắc cho cô biết rằng cô không hoàn toàn cô đơn trong tòa nhà này.

Cô đứng dậy, rửa sạch chiếc hộp nhựa rồi úp ngược lên bồn. Trước khi quay lại bàn làm việc, cô còn ngoái nhìn ra cửa, như thể mong chờ một điều gì đó – có thể là một tờ giấy ghi chú màu vàng khác, hay một sự xuất hiện bất ngờ từ căn 504. Nhưng hành lang vẫn yên ắng.

An ngồi xuống ghế, mở laptop. Lần này, cô gõ phím nhanh hơn, như thể hộp trái cây ngọt mát kia đã xua đi một phần nặng nề trong lồng ngực. Cô viết thêm một đoạn cho bản thảo, rồi dừng tay. Một ý nghĩ nhỏ nảy lên: nếu như mỗi ngày, trước cửa nhà cô đều xuất hiện một điều gì đó không lời như vậy, thì biết đâu cuộc sống ở căn 503 sẽ không còn trống trải như cô từng nghĩ.

Nhưng cô lập tức xua đuổi ý nghĩ đó. Đừng vội kỳ vọng. Đừng tự thêu dệt. Cô đã từng kỳ vọng vào một mối quan hệ dài bảy năm, và cuối cùng, nó kết thúc trong im lặng. Cô không muốn lặp lại điều đó, dù chỉ là với một người hàng xóm.

Cô kéo tập bản thảo lại gần, cố chú tâm vào những dòng chữ. Ngoài kia, thành phố vẫn ồn ã. Bên bức tường mỏng, vẫn không có tiếng động nào. An hít một hơi dài, rồi thả lỏng vai. Cô ăn nốt một múi bưởi, vị ngọt thanh đọng lại nơi đầu lưỡi, và khóe môi cô, dù không nhìn thấy, vẫn vương vấn một nét cười rất nhẹ.

Chương này khiến bạn cảm thấy thế nào?

Chương trướcChương sau