Dệt Truyện
Thầy Cúng Không Nhìn Thấy MaChương 1
20

Người thầy cúng không thấy ma

Tiếng chuông điện thoại xé toạc màn đêm thành phố lúc mười một giờ. Duy đang bật đèn bàn xem lại hồ sơ bảo hiểm, tay cầm bút đỏ gạch chân dòng chữ "tử vong không do bệnh lý thông thường". Màn hình sáng lên tên "Lam – em gái". Anh nhìn chằm chằm vài giây, rồi bấm nút nghe. Đầu dây bên kia vang lên tiếng nức nở, đứt quãng: "Anh... ba mất rồi. Hồi chiều... đột quỵ. Anh về được không?"

Duy không nói gì. Ngón tay anh siết chặt bút. Anh biết mình phải nói câu gì đó, nhưng không phải lúc này. Cuối cùng, giọng anh vang lên khô khốc: "Anh sắp xếp rồi về."

Đặt điện thoại xuống, Duy thở hắt ra. Anh nhìn căn phòng trọ chật hẹp, những tập tài liệu chất đống, mùi mực in còn vương. Anh không muốn về. Nhưng anh vẫn đặt vé máy bay cho chuyến sớm nhất.

---

Chuyến bay hạ cánh xuống Đà Nẵng lúc chín giờ sáng. Duy bắt xe khách về làng, qua cung đường quốc lộ chạy dọc bờ biển. Miền Trung tháng bảy nắng như đổ lửa, gió Lào thổi từng đợt khô rát. Làng Châu Trúc nằm sát mép nước, những ngôi nhà lợp ngói đỏ ẩm mốc theo thời gian. Cổng làng có cây đa già, gốc cây um tùm, vài người dân ngồi dưới bóng mát nhấp nhảm trầu cau. Họ nhìn Duy với ánh mắt tò mò, thì thầm điều gì đó.

Nhà Duy nằm cuối làng, quay mặt ra phía biển. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ, trước sân có mấy luống cau, sau nhà là vườn dừa rì rào. Khi Duy bước vào, mùi nhang trầm xộc thẳng vào mũi. Bàn thờ ba đặt giữa nhà, di ảnh một người đàn ông trung niên gương mặt khắc khổ. Lam đứng cạnh, gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp. Cô lao tới ôm chầm lấy anh, nức nở.

Duy vỗ nhẹ lưng em gái, mắt nhìn quanh. Người làng đến viếng đông dần. Họ ngồi ngoài hiên, tiếng bàn tán rì rầm như sóng vỗ.

"Thầy Phúc mất đi, làng mình mất phước."

"Nghe nói ổng nghe được tiếng người âm. Trước khi mất, ổng có nhắn với ai chưa?"

"Thằng Duy về rồi. Nó học tâm lý trên thành phố, chắc không nối nghề được đâu."

Duy khó chịu. Anh cố giữ vẻ mặt thản nhiên, đặt tay lên vai Lam: "Đừng khóc nữa. Lo hậu sự cho ba trước đã."

Lam gật đầu, lau nước mắt. Cô kéo nhẹ tay áo anh, giọng run rẩy: "Anh... từ đêm qua em thấy ba đi quanh nhà. Ba mặc bộ đồ trắng, đứng ngoài cổng, cứ nhìn vào mà không vào được."

Duy nhíu mày. "Em mệt quá nên tưởng tượng thôi."

"Không phải đâu. Anh biết mà, em vẫn thấy những thứ người khác không thấy."

Duy thở dài. Anh biết em gái mình từ nhỏ đã nhạy cảm với những điều không thể giải thích. Nhưng anh thì không. Mắt anh không nhìn thấy gì cả. Từ nhỏ, người ta gọi anh là "mắt trống", là đứa trẻ không bao giờ bị ma quỷ nhận ra. Anh chưa từng tin vào chuyện này, cho đến khi cha anh xác nhận điều đó.

"Em nên nghỉ ngơi." Duy nói, kéo ghế mời Lam ngồi. "Anh sắp xếp đồ đạc cho ba."

Căn phòng của cha Duy vẫn nguyên vẹn. Trên bàn gỗ, một chiếc vali da đen đã cũ nằm im lìm. Duy chần chừ một lúc, rồi mở ra. Bên trong là những bộ áo dài đen, một chiếc khăn đóng, vài bùa chú đã phai màu mực. Ở ngăn phụ, anh tìm thấy một cuốn sổ tay bìa nâu đen, giấy đã ố vàng. Bìa sổ ghi dòng chữ nắn nót: "Ghi chép các vụ cúng – Nguyễn Văn Phúc".

Duy lật trang đầu. Những dòng chữ ghi lại từng vụ việc: ngày tháng, địa điểm, triệu chứng, cách xử lý. Có vụ "nhà chị Bảy bị bóng đè, phát hiện do cháu trai dùng bột tro giả ma". Có vụ "bà Tám ở xóm Trong nghe tiếng khóc dưới giếng, hóa ra là mèo con rơi xuống". Duy giở nhanh đến trang cuối. Dòng ghi chép dừng lại ở ngày mười lăm tháng trước. Không có chữ nào nữa.

Một nỗi bất an dâng lên trong lòng Duy. Anh nhìn quanh phòng, ánh nắng chiếu xiên qua tấm mành, hắt lên tường những vệt sáng chập chờn. Duy gấp sổ lại, nhét vào túi áo sau.

---

Chiều hôm đó, Duy ra ngoài giếng rửa mặt. Anh vốc nước lên lau gáy, cảm nhận dòng nước mát lạnh thấm vào da. Từ xa, có tiếng động cơ xe máy rồ ga. Một cô gái dáng người nhỏ nhắn, mái tóc cột cao, đeo khẩu trang bước xuống. Cô mặc áo khoác mỏng, quần jeans, trên vai đeo túi máy ảnh. Cô bước đến, tháo khẩu trang, gương mặt sáng sủa toát lên vẻ thông minh, sắc sảo.

"Anh là Nguyễn Trọng Duy? Con trai thầy Phúc?" Cô hỏi thẳng, giọng rõ ràng.

Duy lau tay vào quần, nhìn cô. "Cô là ai?"

"Trần Nhã An, phóng viên mảng xã hội." Cô đưa danh thiếp. "Tôi đang điều tra tình trạng mê tín dị đoan ở các làng ven biển. Gần đây có nhiều vụ thầy cúng giả lừa đảo. Làng mình có tiếng về thầy cúng thật, nhưng cũng có kẻ giả danh."

Duy nhìn tấm danh thiếp, rồi trả lại. "Tôi không phải thầy cúng. Cô nhầm người rồi."

"Anh là con trai thầy Phúc. Người ta nói gia đình anh ba đời làm nghề thầy pháp."

"Thì sao? Tôi không theo nghề."

Nhã An nghiêng đầu, ánh mắt quan sát. "Người làng đang xì xào về việc anh về. Họ mong anh nối nghiệp cha. Anh có ý định đó không?"

Duy cười nhạt. "Tôi học tâm lý học. Tôi tin vào bằng chứng. Tôi không thấy ma." Anh nhìn cô, giọng mỉa mai. "Cô tin không?"

Nhã An nhún vai. "Tôi cũng không tin. Nhưng tôi tin vào sự giả dối. Người ta lợi dụng niềm tin để trục lợi."

"Vậy cô tìm nhầm làng rồi. Ở đây không có gì để cô khai thác."

Nhã An không bỏ cuộc. Cô nhìn sâu vào mắt Duy. "Tôi điều tra vì lợi ích công chúng. Nếu anh không phải thầy cúng, thì tôi càng cần hiểu vì sao dân làng vẫn tin gia đình anh có khả năng thật. Anh có thể giúp tôi không?"

"Không."

"Anh sắp ở lại đây phải không? Chúng ta còn gặp lại."

Cô quay lưng bước đi, mái tóc đuôi ngựa lắc lư theo nhịp chân. Duy nhìn theo, trong lòng dậy lên sự khó chịu mơ hồ. Anh không muốn bị cuốn vào bất cứ điều gì.

Tối đến, dân làng tản dần. Chỉ còn vài người hàng xóm ở lại phụ giúp dọn dẹp. Lam ngồi bó gối trước bàn thờ, mắt thất thần nhìn vào khoảng không. Duy bước đến, ngồi xuống cạnh em.

"Em vẫn thấy ba đứng ngoài cổng." Lam thì thầm, không nhìn anh. "Ba không vào được. Như có gì đó chặn lại."

Duy im lặng. Anh nhìn ra cổng. Trong bóng tối, ngoài kia chỉ có cây cau đung đưa theo gió. Anh không thấy gì cả. Nhưng lời Lam nói như một chiếc gai đâm vào tim.

"Anh, anh tin em không?" Lam quay sang, ánh mắt đầy lo âu.

Duy chần chừ. Anh muốn nói "anh không tin vào ma quỷ", nhưng nhìn gương mặt mệt mỏi của em gái, anh nuốt lời. "Anh tin là em thấy những gì em thấy."

Lam mỉm cười yếu ớt. "Em biết anh không thấy. Nhưng đôi khi không thấy không có nghĩa là không tồn tại."

Duy thở dài. Anh đưa tay phủ lên tay em. "Nghỉ đi. Ngày mai còn nhiều việc."

Lam đứng dậy, bước vào buồng. Duy ngồi lại một mình giữa căn nhà vắng. Anh rút cuốn sổ tay từ túi áo, mở ra lần nữa. Dưới ánh đèn dầu leo lét, dòng chữ cuối cùng của cha hiện lên: "Mắt Trống là phước, không phải tội." Duy đọc lại câu đó ba lần. Anh không hiểu.

Ngoài cổng, tiếng bước chân lạo xạo trên sỏi vang lên. Duy ngẩng lên. Không có ai. Anh tự nhủ là do mệt mỏi. Nhưng trong lòng anh dậy lên một cảm giác lạnh lẽo, như có ai đó vừa lướt qua.

Cuối cùng, Duy đứng dậy, bước vào phòng. Anh kéo vali của cha lại gần, ngắm nghía. Rồi anh tự nhủ: "Mình sẽ ở lại một thời gian. Nhưng không phải để làm thầy cúng. Chỉ để tìm hiểu vì sao ba mất."

Câu nói buông vào màn đêm tĩnh mịch, không có hồi đáp. Nhưng Duy cảm thấy có điều gì đó đang thay đổi. Ở phía bên kia bức tường, Lam nằm co ro, mắt mở thao láo. Cô nhìn thấy bóng người cha vẫn đứng ngoài cổng, lặng lẽ nhìn vào. Và sau lưng ông, một hình khối tối đen không rõ mặt bắt đầu hiện ra.

Lam cứng đờ. Cô muốn gọi anh, nhưng cổ họng nghẹn lại. Thứ đó không có mặt, chỉ là một khoảng trống như nuốt chửng ánh trăng. Nó tiến lại gần hơn một bước. Lam nhắm mắt, cầu nguyện.

Duy không hay biết gì. Anh vẫn ngồi trong phòng, lật từng trang sổ, và bắt đầu tìm kiếm manh mối về cái chết không giống như đột quỵ thông thường của cha mình. Anh không nhìn thấy những điều mà em gái anh đã thấy. Nhưng anh sắp hiểu rằng, không thấy đôi khi lại là điều cần thiết.

Chương này khiến bạn cảm thấy thế nào?

Chương sau