Trái Đất cuối cùng
Kael Vũ mở mắt trong bóng tối.
Hoặc đúng hơn, anh không chắc mình đã mở mắt hay chưa. Trong những giây đầu tiên sau khi rời khỏi giấc ngủ đông, cơ thể anh không thuộc về anh. Không có cảm giác chạm, không có trọng lượng, không có ranh giới giữa da thịt và khoảng không. Chỉ có âm thanh—tiếng máy bơm tuần hoàn phát ra từ cổ họng, nhịp tim chậm rãi đếm từng nhịp qua hệ thống giám sát cấy dưới xương ức. Một tiếng thì thầm đều đặn, nhân tạo, vô cảm: *ổn định. ổn định. ổn định.*
Anh đã ra khỏi trạng thái đông lạnh ba lần trong đời mình. Lần đầu tiên là khi anh mười sáu tuổi, nhận nuôi cấy Atlas và ký vào bản cam kết gia nhập Chương trình TITAN. Lần thứ hai là khi anh được điều sang Đơn vị Atlas-01, một trong mười ba đơn vị đầu tiên hoàn thành khóa huấn luyện dưới trọng lực mô phỏng. Lần thứ ba là hôm nay. Nhưng cảm giác lúc nào cũng vậy—một cú rơi không hồi kết, rồi đột ngột va vào cơ thể của chính mình.
Kael nhắm mắt lại, hít vào thở ra theo nhịp đếm của máy. Một, hai, ba. Không khí trong khoang cách ly có vị kim loại, hơi ngọt của chất khử trùng. Anh đếm tiếp. Bốn, năm, sáu.
Khi mở mắt lần thứ hai, ký ức bắt đầu trở lại.
Họ gọi nó là Cuộc bạo loạn Oxy. Kael gọi nó bằng một cái tên khác—một cái tên mà anh chưa từng thốt ra thành lời với bất kỳ ai. Có thể là *cái đêm* hoặc *cái ngày* hoặc chỉ đơn giản là *trước* và *sau*. Khi anh mười hai tuổi, khu định cư Alpha-7—nơi sinh sống của mười tám nghìn con người trong một vòm khí quyển tự tạo—chạm mức cạn kiệt oxy thứ ba trong vòng mười bốn tháng. Hội đồng Định cư ra lệnh phân bổ lại nguồn cung ưu tiên cho khu vực trung tâm, nơi đặt các trung tâm điều khiển và cơ sở nghiên cứu gene. Khu vực vành đai, nơi gia đình Kael sống, được xếp hàng cuối.
Cha mẹ anh không ra ngoài trong cuộc bạo loạn. Đó là điều Kael vẫn tự nhủ với mình trong suốt mười bốn năm qua. Họ không tham gia phá cửa trung tâm phân phối. Họ không đập vỡ màn hình giám sát hay chặn xe chở oxy. Họ chỉ ở trong căn hộ nhỏ của mình, dán kín cửa để giữ hơi ấm, và đợi.
Khi Kael về đến nơi—sau khi được chính quyền sơ tán về khu trung tâm cùng nhóm trẻ em ưu tiên—căn hộ vẫn còn nguyên. Cửa không bị phá. Đồ đạc không bị xáo trộn. Cha anh nằm trên giường, tay đặt lên ngực mẹ anh, như thể ông đã gục xuống chỉ vài bước trước khi chạm tới cửa. Khuôn mặt họ thanh thản một cách kỳ lạ. Oxy trong phòng chỉ đủ cho một người—họ đã chọn cách chia đôi những gì còn lại, và cả hai đều thiếu.
Kael đã khóc. Tất nhiên là anh đã khóc. Nhưng điều anh nhớ rõ nhất—thứ vẫn ám ảnh anh trong những đêm mất ngủ ở doanh trại—không phải tiếng khóc. Mà là sự im lặng. Căn phòng im lặng tuyệt đối khi anh bước vào. Không có tiếng thở, không có tiếng rên rỉ, không có tiếng thì thầm. Mười tám nghìn con người trong vòm khí quyển và căn phòng của anh lại là nơi yên tĩnh nhất.
Nơi duy nhất không còn ai thở.
*— Atlas-01. Kael Vũ.*
Giọng nói vang lên từ loa trong khoang, khiến tim anh giật mạnh. Hệ thống theo dõi ghi nhận nhịp tim tăng đột biến; một mũi thuốc an thần tự động tiêm vào tĩnh mạch cổ. Kael cảm nhận hơi lạnh chạy dọc sống lưng—không phải vì thuốc, mà vì sự khó chịu quen thuộc khi cơ thể bị xâm nhập mà anh không đồng ý.
*— Kiểm tra phản ứng thần kinh. Atlas-01, xác nhận trạng thái ý thức.*
"Tôi tỉnh." Giọng Kael khàn đặc, rách rưới sau nhiều tháng đông lạnh. Anh nghiến răng, cố kéo cơ thể ngồi dậy. Xương sống kêu lên từng đốt. *— Xác nhận trạng thái ý thức: Tỉnh táo. Độ bão hòa oxy: 98%.*
Hệ thống chiếu sáng trong khoang tăng dần, từ đỏ sậm sang cam, rồi trắng. Kael chớp mắt, đưa tay lên che ánh sáng. Da anh nhợt nhạt—đúng kiểu tái xanh của người vừa ra khỏi giấc ngủ đông—nhưng những đường gân xanh dưới da đã bắt đầu phồng lên khi máu lưu thông trở lại. Anh kéo lớp áo giáp y tế đang bám chặt lấy người như một lớp vỏ thứ hai.
Màn hình trước mặt anh sáng lên, hiển thị dữ liệu. Không phải dữ liệu y tế. Mà là một dòng chữ duy nhất, thẳng thừng:
*TOÀN HẠM ĐỘI — CHẾ ĐỘ CẢNH BÁO TỐI ĐA*
*CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI VALORA.*
*CHIẾN DỊCH ĐỔ BỘ BẮT ĐẦU TRONG 96 GIỜ.*
Kael nhìn dòng chữ một lúc, đọc đi đọc lại từng từ. Valora. Một cái tên không có ý nghĩa gì với anh. Chỉ là một chuỗi âm tiết được đặt ra bởi các nhà thiên văn học thuộc Dự án EXODUS, những người đã dành cả thập kỷ cuối cùng của Trái Đất để tìm kiếm một nơi khác để kết thúc câu chuyện của nhân loại.
Anh nhớ bài phát biểu của Thống chế Viktor Hale trước khi phi hành đoàn bước vào giấc ngủ đông. Gương mặt gầy gò, sắc như lưỡi dao của người đàn ông ấy phủ đầy màn hình trên khắp hạm đội. Giọng nói trầm, không có chút rung động:
*"Chúng ta đã rời khỏi Trái Đất vì Trái Đất không còn là nhà của chúng ta nữa. Không phải vì chúng ta muốn rời đi. Mà vì chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Phía sau chúng ta là những thành phố chết, những đại dương khô cạn, những khu rừng đã hóa thành bụi từ hàng trăm năm trước. Phía trước chúng ta là một thế giới mới. Và chúng ta sẽ không để thế giới đó trở thành một Trái Đất thứ hai."*
Kael không hề tin tưởng bài phát biểu đó. Anh không tin bất kỳ bài phát biểu nào. Anh đã nghe quá nhiều trong đời—những lời hứa từ Hội đồng Định cư, những lời hứa từ Chương trình Atlas, những lời hứa từ chính những người đã ký tên vào sắc lệnh tái phân bổ oxy. Tất cả đều giống nhau: chúng ta sẽ cứu các người, chúng ta sẽ làm những gì cần thiết, chúng ta sẽ xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng tương lai của cha mẹ anh chỉ là một căn phòng yên tĩnh với hàm lượng oxy giảm dần từng giờ.
Tuy nhiên, Kael chưa bao giờ nói ra điều đó. Anh học được rằng im lặng là một vũ khí, một tấm khiên, một chiến lược sinh tồn. Anh im lặng khi nhận nuôi cấy Atlas dù cơ thể anh hét lên đau đớn suốt ba tháng trời. Anh im lặng khi anh vượt qua bài kiểm tra trọng lực mô phỏng đầu tiên—bảy mươi lăm phần trăm số người tham gia không sống sót qua bài kiểm tra đó. Anh im lặng khi anh được chọn làm chỉ huy Đơn vị Atlas-01, trở thành một trong những con người "nhanh nhất, mạnh nhất, và có giá trị nhất" mà nhân loại còn lại có thể sản sinh.
Im lặng giúp anh sống sót. Và sống sót là tất cả những gì anh biết cách làm.
Hệ thống chiếu sáng sáng hơn nữa. Cánh cửa khoang cách ly trượt mở, mùi khử trùng xộc ra hòa cùng mùi kim loại nóng của hệ thống lọc không khí đang hoạt động hết công suất. Một người phụ nữ mặc đồng phục kỹ thuật đứng ở hành lang, tay cầm máy quét y tế. Tóc cô ta buộc gọn, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt dán chặt vào màn hình thay vì nhìn anh.
"Atlas-01, Kael Vũ," cô nói, giọng đều đều như máy móc. "Tôi là Kỹ thuật viên Trưởng Phòng Sinh học của hạm chỉ huy Odyssey-317. Theo thông lệ, tôi sẽ tiến hành kiểm tra sau đông miên. Căn cứ vào dữ liệu sơ bộ, anh đạt trạng thái thể chất đủ điều kiện để tham gia chiến dịch. Tuy nhiên, tôi cần xác nhận mức độ phản xạ thần kinh của anh—"
Kael giơ tay lên, cắt ngang. "Tôi không cần kiểm tra."
Cô kỹ thuật viên dừng lại, nhướng một bên lông mày. "Không cần? Quy trình chuẩn—"
"Tôi nói rồi." Kael đứng dậy khỏi khoang. Cơ thể anh vẫn còn nặng nề, nhưng anh đã quen với việc đẩy cơ thể vượt qua giới hạn. "Cơ thể tôi hoạt động. Tôi có thể sẵn sàng." Anh bước qua cô ta, đi về phía đầu hành lang nơi có cầu thang dẫn lên khu điều khiển trung tâm.
"Anh không hiểu đâu," cô ta gọi với theo. "Anh là một trong những Atlas đầu tiên được đưa ra khỏi trạng thái ngủ đông trong đợt này. Chúng tôi cần dữ liệu từ anh để chuẩn bị cho phần còn lại của Đơn vị. Nếu anh bỏ qua quy trình, chúng tôi sẽ ghi nhận anh không tuân thủ—"
Kael quay lại. Lần này anh nhìn cô ta thẳng vào mắt. Trong khoảnh khắc đó, gương mặt anh không có biểu cảm gì—nhưng có gì đó trong ánh mắt trao đổi với cô ta, một lời cảnh báo im lặng mà một kỹ thuật viên trưởng từng chứng kiến nhiều Atlas được đánh thức qua nhiều năm sẽ nhận ra.
Im lặng. Đó là tất cả những gì anh để lại cho cô ta. Một sự im lặng đủ lớn để cô ta không ghi nhận anh không tuân thủ.
Điện thoại nội bộ trên tường phát ra tiếng bíp. Giọng nói của Thống chế Viktor Hale vang lên, lạnh lùng như mọi khi:
*"Atlas-01, Kael Vũ. Báo cáo lên Cầu chỉ huy trong mười phút nữa. Đơn vị Atlas-01 của anh sẽ được triển khai sớm hơn dự kiến."*
Kael hít vào một hơi. Mười phút. Anh không cảm thấy sợ hãi, cũng không cảm thấy hồi hộp. Chỉ có một sự trống rỗng quen thuộc trong lồng ngực. Anh nghĩ đến cái tên anh sẽ khắc lên mặt trong cánh tay giáp của mình trước khi bước vào khoang đổ bộ. Một cái tên duy nhất. Không phải tên anh.
Tên của cha anh. Tên của mẹ anh. Tên của những người đã chọn im lặng trong một phòng đầy thiếu oxy, để con trai họ có thể có cơ hội sống một cuộc đời khác.
---
Cầu chỉ huy của Odyssey-317 là một khoảng không gian rộng lớn được thiết kế theo hình bán cầu, các dãy bàn điều khiển xếp thành tầng song song với bề mặt kính quan sát trải dài từ sàn đến trần. Ánh sáng xanh nhạt phát ra từ các màn hình holographic, phản chiếu lên những khuôn mặt tập trung của hàng chục sĩ quan điều hành. Không ai nói chuyện. Chỉ có tiếng gõ phím, tiếng thì thầm dữ liệu, và âm thanh đều đều của hệ thống điều hòa không khí đang cố gắng duy trì nhiệt độ ổn định trong một con tàu đang lao qua khoảng không giữa các vì sao.
Viktor Hale đứng giữa cầu chỉ huy, lưng quay về phía cửa. Ông ta không ngồi. Chưa từng ngồi. Kael đã gặp ông ta ba lần trong đời, và mỗi lần ông ta đều đứng thẳng như một bức tượng, hai tay khoanh sau lưng, khuôn mặt gầy gò cúi xuống màn hình như thể ông ta đang nhìn xuyên qua bề mặt dữ liệu để thấy thứ gì đó sâu hơn bên dưới.
"Atlas-01," Viktor nói mà không quay lại. Giọng ông ta không cao, không thấp. Chỉ là một giọng nói không có độ rung, phát ra từ một con người đã dành quá nhiều năm để gạt bỏ cảm xúc đến mức chúng trở thành một thứ gì đó không còn xa lạ, mà chỉ là... vô dụng. "Anh đến nhanh hơn tôi tính toán."
"Thưa Thống chế." Kael đứng ở khoảng cách đúng theo nghi lễ—không quá gần, không quá xa. Giọng anh cũng đều đều như giọng Viktor. "Tôi nhận lệnh triệu tập."
"Đúng." Viktor cuối cùng xoay người lại. Khuôn mặt ông ta thậm chí còn gầy hơn so với những gì Kael nhớ từ lần gặp cuối cùng trước khi ngủ đông—gò má nhô cao, đôi mắt sâu hoắm như hai vũng nước đen không ánh sáng. Nhưng đôi mắt đó lại mang trong mình một sự tỉnh táo đáng sợ, một sự tập trung đến mức ám ảnh. Đôi mắt của một người đã mất quá nhiều đến mức không cho phép bản thân mất thêm thứ gì nữa.
"Vậy tôi đi thẳng vào vấn đề." Viktor giơ tay lên, một luồng sáng holographic bắn ra từ cổ tay. Hình ảnh một hành tinh hiện lên trước mặt Kael—một khối cầu màu chàm, xoay chậm rãi, bề mặt phủ đầy những dải mây trắng và những vùng đất tối mờ. Trông nó giống như một viên ngọc giữa nền đen của vũ trụ. Đẹp đến mức khó tin.
"Valora," Viktor nói. "Hành tinh thứ ba trong hệ sao Tor-Val. Cách Trái Đất mười một nghìn năm ánh sáng. Chúng ta đã mất 117 năm để đến đây." Ông ta dừng lại, để sự im lặng giữa họ dài thêm một nhịp. "Và đây là nơi duy nhất trong bán kính quét 2.300 năm ánh sáng có thể duy trì sự sống con người."
Kael nhìn hành tinh màu chàm xoay chậm trước mặt mình. Nó đẹp. Nhưng anh không nhìn bằng con mắt thẩm mỹ—anh nhìn bằng con mắt chiến thuật. Bề mặt nhẵn nhụi quá mức. Không có dấu hiệu của thành phố, đèn điện, hay bất kỳ công trình nhân tạo nào mà vệ tinh của hạm đội có thể phát hiện từ quỹ đạo.
"Nó trông như không có người ở," Kael nói. Đó không phải một câu hỏi.
"Đúng vậy. Đó là lý do ban đầu chúng ta chọn nó." Viktor mỉm cười—một nụ cười không chạm tới đôi mắt. "Nhưng sau ba tháng quét quang phổ, các nhà khoa học phát hiện ra một điều khác." Ông ta chạm vào màn hình, một lớp dữ liệu mới phủ lên hình ảnh hành tinh. "Trọng lực bề mặt: 30G."
Kael không phản ứng ngay. Trong những năm huấn luyện, anh đã nghe nhiều con số đáng sợ hơn. Nhưng 30G... Anh đã sống cả đời trên Trái Đất, nơi trọng lực tự nhiên chỉ là 1G. Trong các khoang huấn luyện, anh đã chịu được tối đa 12G trong ba phút—và đó là khi cơ thể anh đã được biến đổi, xương cốt đặc lại, cơ bắp dày thêm, tim anh có thêm buồng phụ để bơm máu chống lại lực hút. 30G là con số mà các nhà khoa học nói rằng con người sẽ chết ngay lập tức, xương vỡ vụn, nội tạng bị nghiền nát như dưới chân của một gã khổng lồ.
"30G," anh lặp lại, giọng không biểu cảm. "Đó không phải là sai số?"
"Ba lần quét riêng biệt. Ba lần xác nhận." Viktor khoanh tay trước ngực. Ông ta nhìn Kael chằm chằm như một nhà khoa học nhìn một thí nghiệm thành công. "Và đó là lý do chúng ta cần các anh. Đơn vị Atlas của anh được thiết kế để sống trong môi trường khắc nghiệt nhất mà nhân loại từng biết. Các anh là những người duy nhất có thể đặt chân lên bề mặt Valora mà không chết ngay lập tức."
"Và khi đặt chân lên đó," Kael nói chậm rãi, "chúng tôi sẽ đối mặt với điều gì?"
Viktor không trả lời ngay. Ông ta quay lại nhìn hành tinh màu chàm, và trong khoảnh khắc đó, có một thứ gì đó thoáng qua trên khuôn mặt ông ta: một sự bất an gần như vô hình, bị dập tắt ngay lập tức. Khi ông ta quay lại, khuôn mặt đã trở lại sự thản nhiên thường nhật.
"Những gì chúng ta có thể dự đoán, chúng ta đã lên kế hoạch. Những gì không thể dự đoán..." Ông ta dừng lại. "Đó là lý do chúng ta có các anh."
Không có lời hứa. Không có sự khích lệ. Chỉ có một lời tuyên bố mang tính thực tế lạnh lùng: các anh là vũ khí, và vũ khí không cần biết về kế hoạch tổng thể. Kael có thể hỏi thêm, nhưng anh biết câu trả lời sẽ luôn giống nhau.
Viktor chĩa ngón tay vào màn hình quét dữ liệu. "Hạm đội chúng ta đã đi qua bảy thế hệ. Mỗi thế hệ đều lao động, chịu đựng, và chết đi với một mục đích duy nhất: đưa nhân loại đến nơi này, đến Valora." Ông ta nhìn Kael, và lần đầu tiên, giọng ông ta có chút gì đó vượt ra ngoài sự lạnh lùng thường thấy. "Anh nghĩ cha mẹ anh đã chết vì cái gì, Atlas-01?"
Kael không trả lời. Anh đứng đó, khuôn mặt cũng lạnh lùng như mặt nạ của Viktor. Trong lòng anh, hình ảnh căn phòng yên tĩnh với hai cơ thể không còn thở hiện về rõ nét.
Viktor không đợi câu trả lời. Ông ta nhìn đồng hồ trên màn hình. "Đơn vị Atlas-01 của anh sẽ hạ cánh trong chín mươi sáu giờ nữa. Hạm đổ bộ của anh sẽ nằm trong đợt đầu tiên, cùng với hai đơn vị Atlas khác. Nhiệm vụ của anh: thiết lập đầu cầu, bảo vệ khu vực hạ cánh cho tàu chở thiết bị, và tiến về phía cao nguyên trung tâm." Ông ta chạm vào bản đồ địa hình, một vùng đất bằng phẳng rộng lớn hiện lên giữa dữ liệu. "Nơi này có mật độ khoáng sản cao nhất. Chúng ta cần nó."
Kael gật đầu. "Tôi hiểu."
"Anh sẽ nhận được bộ chỉ huy chiến thuật đầy đủ trước khi hạ cánh." Viktor khoát tay, bản đồ biến mất. "Quay về chuẩn bị đi. Anh còn ba ngày để nghỉ ngơi trước khi bước vào không gian chết chóc."
"Cảm ơn." Kael định quay đi, nhưng Viktor gọi anh lại.
"Atlas-01." Giọng Viktor khiến anh đứng sững. "Trong mười một nghìn năm ánh sáng hành trình, chúng ta đã giữ niềm tin rằng có một thế giới mới đang chờ đợi. Một nơi để bắt đầu lại. Nhưng niềm tin của tôi không nằm ở hành tinh này. Nó nằm ở những người như anh." Ông ta nhìn chằm chằm Kael, đôi mắt sâu thẳm như muốn xuyên qua lớp vỏ bọc. "Đừng làm tôi thất vọng."
Kael đứng yên một nhịp, rồi cúi đầu theo nghi thức quân đội. "Vì nhân loại," anh nói. Hai từ đó thường được nói ra bởi những người lính trong buổi lễ nhập ngũ. Nhưng khi Kael nói chúng, chúng nghe như một câu hỏi, không phải một câu trả lời.
---
Ba giờ sau, Kael đứng trong khoang thiết bị của Đơn vị Atlas-01. Khoang này rộng khoảng hai trăm mét vuông, trần cao chạm đến hai tầng tàu, đầy đủ các bộ đồ chiến thuật, vũ khí và công cụ sinh tồn. Ở giữa khoang là ba mươi chiếc giáp chiến đấu Atlas, mỗi chiếc xếp thẳng hàng như những cỗ quan tài kim loại đang đứng nghiêm. Trên ngực mỗi bộ giáp có khắc một con số và một cái tên.
Atlas-01. Kael Vũ.
Anh cởi lớp áo y tế, đứng trần truồng trong ánh đèn lạnh của khoang thiết bị. Da anh phủ đầy những vết sẹo trắng từ quá trình nuôi cấy—những đường khâu dài nối từ vai đến hông, những điểm mô cấy nhô lên dưới da gần xương sống. Cơ thể anh không còn giống hình hài một con người bình thường nữa. Nó là sản phẩm của hàng trăm thí nghiệm, được thiết kế để làm một việc duy nhất: sống sót.
Anh chạm vào bộ giáp Atlas. Bề mặt ngoài mát lạnh, nhẵn nhụi đến kỳ lạ, được chế tạo từ hợp kim carbon-titanium với lớp giáp chịu nhiệt. Bộ giáp này nặng hai tấn trong điều kiện 1G, nhưng trên Valora, nơi trọng lực gấp ba mươi lần Trái Đất, nó sẽ là một khối kim loại nặng đến mức nếu anh ngã, anh có thể không bao giờ đứng dậy được nữa. Đó là lý do hệ thống giáp được thiết kế với cơ chế phản lực vi mô và cơ cấu khớp nối servo—những bộ phận này sẽ hỗ trợ anh di chuyển trong môi trường khắc nghiệt nhất mà loài người từng đặt chân tới.
Kael mở cửa khoang chứa đồ dùng cá nhân. Trong đó, ngoài những vật dụng chuẩn của quân nhân, có một hộp nhỏ màu đen mà anh đã mang theo suốt mười bốn năm qua. Anh mở nắp hộp, bên trong là một chiếc thẻ nhựa đã cũ, mặt trước in hình một gia đình ba người chụp trước cổng khu định cư. Chiếc thẻ đã bạc màu, những đường nét khuôn mặt đã mờ đi vì thời gian, nhưng anh vẫn còn nhớ nét cười trên môi cha, cách mẹ anh đặt tay lên vai anh như một cách im lặng nói rằng mọi thứ sẽ ổn.
Anh nhìn chiếc thẻ một lúc, rồi cất nó vào túi ngực trước của bộ giáp. Không phải vì anh muốn nghĩ về quá khứ. Mà vì anh biết rằng, một khi bước chân lên bề mặt Valora, có thể anh sẽ không bao giờ có cơ hội nhìn lại quá khứ nữa.
Anh cầm một cây bút khắc lên mặt trong cánh tay giáp trái của mình. Một dòng chữ nhỏ, đều tăm tắp:
*CHA — HOÀNG MINH VŨ*
*MẸ — NGUYỄN LINH TRANG*
Anh ghi tên họ lên bộ giáp của mình—vật bảo vệ duy nhất giữa anh và một thế giới đang chờ giết anh.
Sẽ không có người ngoài đọc được dòng chữ này. Nhưng anh sẽ nhớ. Anh sẽ luôn nhớ.
*Vì nhân loại. Vì Valora.* Anh thầm lặp lại câu nói đó với chính mình, không chắc mình đang nhắc cho ai nghe. Nhưng dù đó là câu trả lời hay câu hỏi, nó vẫn sẽ phải được trả lời bằng hành động—bằng cách sống sót qua những gì sắp tới.
---
Bốn tiếng trước khi hạ cánh, Kael nằm trên giường trong khoang nghỉ của mình. Anh không ngủ. Anh chưa từng ngủ ngon trong suốt mười bốn năm qua, kể từ khi cha mẹ anh ra đi. Thay vào đó, anh nhìn lên trần nhà, lắng nghe tiếng rên nhẹ của khung tàu khi hệ thống đẩy điều chỉnh để giữ con tàu trong quỹ đạo ổn định.
Hành tinh Valora cùng màu chàm xoay tròn trong tâm trí anh. Một hành tinh không có người ở. Một hành tinh với trọng lực gấp ba mươi lần Trái Đất. Nhưng trong thâm tâm, anh biết còn có điều gì đó không đúng. Các hạm đội do thám đã quét Valora trong suốt ba tháng, ghi nhận không có tín hiệu nhân tạo, không có phát xạ điện từ, không có bất kỳ dấu hiệu nào của nền văn minh. Nhưng cách hành tinh phản xạ ánh sáng không hoàn toàn tự nhiên. Bề mặt của Valora phản xạ các dải quang phổ mà không một nhà khoa học nào giải thích được.
Nhưng Kael không phải là một nhà khoa học. Anh là một chiến binh. Nhiệm vụ của anh rất đơn giản: đáp xuống bề mặt Valora, thiết lập đầu cầu, và giữ vững một vùng đất đủ lớn để hạm đội con người triển khai lực lượng. Mọi thứ khác đều nằm ngoài tầm kiểm soát của anh.
Anh nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở theo tiếng rên của con tàu. Trong khoang tối, một ý nghĩ cuối cùng thoáng qua:
*Cha mẹ ơi. Con không biết thế giới này có xứng đáng với cái giá mà con đã trả hay không. Nhưng con sẽ đến đó. Và con sẽ sống sót.*
Chuông báo động vang lên khắp toàn hạm đội.
Từng làn sóng đèn đỏ trải dài trên hành lang, biến mọi khoang tàu thành những dải sáng đỏ đều. Giọng nói của ing trung tâm vang lên trên các kênh truyền thanh, lạnh lùng như một bản án:
*— CÁC ĐƠN VỊ ATLAS, VÀO VỊ TRÍ. BẮT ĐẦU TRÌNH TỰ HẠ CÁNH.*
Kael đã đứng trước cánh cửa khoang giáp của mình, được rồi. Anh mặc bộ đồ lót chiến thuật bên trong, tay cầm phần mặt nạ của bộ giáp Atlas, đang cài khóa, siết chặt từng ốc vít một cách nhanh chóng. Bộ giáp của anh hoàn toàn kín, mỗi khớp nối được bịt kín bởi phốt silicon cacbua và các miếng chèn graphene. Hệ thống hỗ trợ áp suất trong giáp đã được kích hoạt, tạo ra một vành đai vi mô xung quanh cơ thể anh trong khi bên ngoài bộ giáp, một trường áp suất hướng tâm đang hoạt động để chống lại lực hút của hành tinh.
Anh nhấn nút trên cổ tay mình, khóa mặt nạ xuống vị trí. Hệ thống bôi trơn chảy ra từ các khớp, tạo ra một màng chất lỏng siêu mỏng bao phủ bề mặt giáp—chất lỏng này đông đặc lại khi gặp nhiệt độ và áp suất cực đoan, tạo thành một lớp bảo vệ thêm.
Từ bên dưới hệ thống trợ lực hỗ trợ xương khớp, các camera bên ngoài giáp kết nối với nhau, đưa toàn bộ hình ảnh từ bên ngoài vào màn hình hiển thị đa giác của mặt nạ. Kael nhìn qua lớp mắt của giáp, thấy các Atlas khác trong đơn vị của mình cũng đang làm những động tác tương tự.
*— TWO MINUTES TO T-MINUS. MỌI ĐƠN VỊ XÁC NHẬN.*
Kael giơ tay phải lên, nhấn ổ khóa trên vai trái theo thói quen. Kiểm tra. Rồi lần lượt: vai phải, ngực, thắt lưng, chân trái, chân phải. Mỗi khớp nối đều phản hồi với tiếng "cạch" cuối cùng, một âm thanh đồng đều như một bản hợp xướng kim loại.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, trong lòng Kael có chút gì đó lay động. Không phải nỗi sợ hãi. Nó giống như... sự hồi hộp. Một cảm giác mà anh chưa từng trải qua kể từ khi cha mẹ anh qua đời.
*— T-MINUS SIXTY SECONDS.*
Anh nhìn quanh khoang chứa giáp. Ba mươi Atlas khác đứng thành hàng, mỗi người là một bức tượng thép cao lớn, khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ. Những người lính này đã trải qua cùng quá trình biến đổi, cùng bài tập huấn luyện, cùng gian khổ mà anh đã trải qua. Họ là những người duy nhất trên Trái Đất—giờ là duy nhất trên toàn hạm đội—hiểu được một phần những gì anh đã chịu đựng.
Nhưng không một ai trong số họ hiểu được nỗi cô đơn của anh. Cảm giác khi là người duy nhất nhìn thấy chiếc giáp trống rỗng trên giường cha mẹ mình. Người duy nhất đứng trong một nghĩa trang không bia mộ, không xương cốt—nơi những người chết vì thiếu oxy đã được đưa lên tàu tái chế, được sử dụng để duy trì sự sống cho những người còn sống.
Kael hít vào một hơi. Hệ thống giáp cung cấp oxy tinh khiết, tràn đầy. Anh hít vào, và mùi kim loại ám vào khoang mũi khiến anh nhớ lại những ngày đầu tiên sau khi cha mẹ anh ra đi. Ngày anh nhận thông báo rằng mình sẽ gia nhập Chương trình Atlas. Ngày anh ký vào bản cam kết, không phải vì anh tin vào tương lai nhân loại, mà vì anh không thể chịu đựng thêm một ngày nào trên Trái Đất hấp hối nữa.
*— T-MINUS THIRTY SECONDS.*
Ba mươi giây nữa, anh sẽ bước qua cánh cửa cuối cùng. Sau đó, không có đường quay lại.
Anh chạm vào mặt trong của cánh tay trái mình. Ngón tay anh lần theo dòng chữ khắc tên cha mẹ mình, một thói quen vô thức. Những chữ cái nông trên bề mặt kim loại, đủ để cảm nhận qua lớp găng, đủ để anh nhớ rằng mình không hoàn toàn cô đơn.
Hành tinh Valora đang chờ. Và cùng với nó là một bí mật mà không ai trong số con người trên hạm đội này có thể đoán trước.
*— T-MINUS TEN SECONDS.*
Kael hít vào lần cuối, siết chặt bàn tay bọc giáp của mình.
"Vì nhân loại," anh thầm nhủ, không phải như một lời khẳng định, mà như một lời cầu nguyện. "Vì Valora."
Và cánh cửa mở ra.
Không gian bên ngoài không có âm thanh. Chỉ có sự im lặng mênh mông của vũ trụ, và dưới chân anh, cách xa hàng chục nghìn km bên dưới, một hành tinh màu chàm có trọng lực gấp 30 lần Trái Đất.
Một hành tinh đã có chủ.
Ánh sáng từ những ngôi sao xa xăm hắt lên bộ giáp Atlas, tạo ra một lớp phản chiếu bạc lạnh lẽo. Kael nhìn về phía chân trời của Valora—một đường cong xanh thẫm mờ nhạt trong không gian tối—và tiến về phía khoang đổ bộ.
Bước chân đầu tiên của con người trên Valora sẽ là bước chân của anh.
Nhưng không ai trong số họ biết rằng, ngay tại thời điểm đó, trong lòng hành tinh, một thế lực cổ xưa đã bắt đầu cựa quậy.
Khael chỉ cảm nhận được một sự rung nhẹ dưới lòng bàn tay mình. Như một trái tim vừa đập một nhịp đầu tiên sau một giấc ngủ dài.
Nhưng anh không nhận ra điều đó.
Anh chỉ nhớ cái tên cha mẹ mình trên cánh tay giáp trái, và nhịp đập thình thịch của chính trái tim anh, đếm ngược theo tiếng động cơ cuối cùng trước khi bước qua cánh cửa.
*— T-MINUS ZERO.*