Mặt đất 30G
Khoang đổ bộ rung lên như một con thú bị thương. Qua lớp kính quan sát, Kael thấy bầu trời chuyển từ đen sang đỏ rực, rồi tím thẫm. Ma sát nung nóng lớp vỏ ngoài đến mức những tấm hợp kim kêu lên những tiếng rạn nứt mỏng manh. Hệ thống giảm chấn hoạt động hết công suất, ghế ngồi rung bần bật, khiến hàm răng của anh va vào nhau.
— Ba mươi giây nữa tiếp đất. Cố định vị trí.
Giọng phi công vang lên trong tai nghe, nghẹt đi vì nhiễu. Kael siết chặt tay vào thanh khóa, nhìn quanh khoang. Bảy Atlas còn lại trong Đơn vị 01 đều trong tư thế sẵn sàng, nhưng anh thấy rõ những cơ bắp căng cứng dưới lớp giáp ngoài. Họ được huấn luyện để chịu đựng mọi thứ, nhưng không ai trong số họ từng đặt chân lên một hành tinh có trọng lực gấp trăm lần Trái Đất.
Cú chạm đất đến như một cú đấm từ dưới lên. Toàn bộ khung thân kêu lên một tiếng kinh hồn, rồi im bặt. Bụi mù trắng xóa tràn qua khe cửa, mang theo mùi đá vụn và khoáng chất nóng.
Cánh cửa sau hạ xuống. Không khí lùa vào — nặng, nóng ẩm, như một tấm chăn ướt đè lên mặt.
Kael đưa chân ra khỏi khoang. Ngay khi đôi ủng bọc thép chạm đất, một lực vô hình ép anh xuống, như thể ai đó đặt cả một bức tường sắt lên vai. Xương sống anh kêu răng rắc. Phổi co thắt lại, cơ hoành đẩy lên, và anh phải gồng toàn bộ cơ thể chỉ để hít vào một hơi.
— Chúa ơi... — Ai đó rên lên sau lưng.
Kael quay lại. Atlas-04 — Taro — đang khuỵu gối, hai tay chống xuống cát. Mặt anh ta trắng bệch, mồ hôi túa ra như suối.
— Đứng dậy — Kael gầm lên, nhưng giọng anh cũng nghẹn lại. — Thở chậm. Đừng cố di chuyển nhanh.
Bản thân anh phải vật lộn với từng cử động. Mỗi bước chân như kéo theo một khối sắt, máu dồn xuống chân, tim đập thình thịch đến mức đau nhói ở mang tai. Anh nhìn xuống đất: cát dưới chân mình đang lún xuống từng centimet, tạo thành hai vết lõm sâu như dấu chân của một cỗ máy khổng lồ.
— Triển khai trụ che chắn!
Hai Atlas chạy về phía trước, nhưng tốc độ của họ chậm đến khó tin, giống như đang chạy trong nước. Họ cắm những cây trụ năng lượng xuống lòng đất. Một lớp màng màu lam nhạt tỏa ra, cắt đứt bụi đá đang bay lơ lửng trong gió. Trong vùng an toàn, Kael mới dám thở mạnh hơn. Tay anh đưa lên, quét nhanh cổ tay máy tính.
— Vệ tinh báo có một sinh vật tiếp cận từ hướng đông. Đơn lẻ. Kích thước nhỏ.
— Con người? — Taro thều thào, vừa đứng dậy.
— Không. — Kael nhìn vào chấm sáng đang di chuyển trên màn hình. — Không phải con người.
Từ đám bụi đá, một bóng người bước ra.
Đó là một đứa trẻ.
Kael nhận ra ngay, không phải vì kích thước — nó cao ngang vai anh, với đôi vai rộng bất thường và cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da màu chàm nhạt — mà vì vẻ mặt. Đôi mắt to tròn, màu tím phát quang, nhìn anh với sự tò mò thuần khiết. Không sợ hãi. Không thù hận. Nó tò mò nhìn những khối kim loại đang đổ bộ, như một con chim non nhìn thấy một thứ gì đó lạ lẫm.
— Chỉ huy... — Ai đó thì thầm. — Đó là một đứa bé.
— Tôi biết.
Kael giữ nguyên tư thế, ngón tay đặt trên cò súng nhưng không bóp. Một phần trong anh — phần đã được huấn luyện để xem mọi sinh vật trên hành tinh này là kẻ địch — đang gào lên: hãy bắn. Nhưng đôi mắt tím ấy nhìn anh không hề có ác ý.
Đứa trẻ cúi xuống.
Nó quỳ trên mặt đất, hai cánh tay vòng quanh một khối đá xám nằm chắn ngang đường. Kael tưởng nó đang trốn, hoặc đang nấp sau tảng đá. Nhưng rồi nó đứng lên.
Cả trung đội sững sờ.
Khối đá ấy lớn hơn cả chiến xa Griffin đang đỗ phía sau — một tảng đá nguyên khối cao đến ngực người lớn, phải nặng hàng chục tấn. Vậy mà đứa trẻ nhấc nó lên ngang đầu, hai tay ôm gọn, như thể nó đang nâng một hòn sỏi.
Một Atlas bên cạnh Kael lùi lại một bước, giẫm vào cát, suýt ngã.
— Bắn cảnh cáo! — Kael ra lệnh, giọng anh khàn đặc.
Tiếng súng năng lượng vang lên, những chùm tia đỏ rực xé toạc bầu không khí đặc quánh. Đứa trẻ giật mình, lùi lại một bước. Nó nhìn chằm chằm vào Kael — một cái nhìn không còn tò mò nữa, mà là trống rỗng, lạnh lẽo — rồi nó ném khối đá về phía đội hình.
Khối đá vỡ thành trăm mảnh ngay khi va vào lớp màng che chắn. Lớp màng rung lên dữ dội, rạn ra từng đường mảnh. Một mảnh đá to bằng nửa chiến xa xuyên thủng, đập vào cánh cửa khoang hàng, khiến toàn bộ khung hạm đổ bộ nghiêng sang một bên.
Khi bụi tan đi, đứa trẻ đã biến mất.
Nhưng nơi nó đứng, mặt đất đã khép lại như một vết thương đang lành. Kael kịp nhìn thấy một bàn tay khác — to lớn, gân guốc — chộp lấy mắt cá chân đứa trẻ và kéo nó xuống lòng đất.
— Trời... — Taro lẩm bẩm. — Bọn chúng sống dưới đó à?
Kael chưa kịp trả lời thì mặt đất nứt ra.
Từ những vết nứt, những cơ thể cao lớn trồi lên. Không gào thét. Không hô hào. Chúng lặng lẽ tràn lên như bóng đêm dâng từ dưới đất — hàng chục chiến binh Vael, mỗi người cao hơn Kael cả cái đầu, da sẫm màu hơn đứa trẻ, đôi mắt tím rực lên trong bóng tối. Tay chúng cầm những ngọn thương sinh học dài, mũi thương làm bằng xương và tinh thể, bóng loáng như thủy tinh nung chảy.
— Phòng thủ! — Kael hét. — Tạo vành đai! Không để chúng cắt đứt đường rút!
Cuộc chiến bùng nổ chỉ trong ba giây.
Súng năng lượng của Kael xé toạc ngực chiến binh đầu tiên, nhưng hắn vẫn lao thêm ba bước nữa trước khi ngã. Một người khác vung thương, đâm xuyên qua lớp giáp bả vai của Atlas-02. Tiếng gầm của con người và tiếng rít của sinh vật hòa vào nhau thành một âm thanh duy nhất, đè nặng dưới bầu trời tím thẫm.
Kael lăn né một ngọn thương đâm xuống, cát bắn vào mặt, lớp kính mặt nạ nứt một đường mảnh. Anh đứng dậy, nhìn thấy hắn — một chiến binh Vael cao lớn, đôi mắt tím chăm chăm vào mình, môi mím chặt. Hắn nói một thứ tiếng rít sâu, nhưng Kael không hiểu. Không cần hiểu.
Hắn lao tới, ngọn thương vẽ một đường chéo trong không khí. Kael nghiêng người, cảm nhận luồng gió lạnh lướt qua mặt. Thanh kiếm năng lượng của anh bật ra khỏi bao, sáng rực một màu trắng xanh. Hắn đâm, anh né. Hắn quét thương, anh nhảy lùi. Cát dưới chân Kael lún sâu, mỗi bước di chuyển đều như nhấc cả một tấn sắt.
Rồi hắn hở sườn. Kael lao tới, đâm thanh kiếm năng lượng vào khe hở giữa lớp giáp sinh học — một đường nứt mảnh ở xương ức. Kiếm xuyên qua lồng ngực, xuyên qua tim, thấu ra phía sau lưng.
Chiến binh Vael khựng lại. Đôi mắt tím mở to, nhìn Kael ngỡ ngàng. Rồi hắn ngã xuống, ngọn thương rơi khỏi tay, cắm xuống cát.
Và ngay khoảnh khắc đó, một cơn đau như búa bổ xuyên qua thái dương Kael.
Anh khuỵu gối, hai tay bấu chặt vào đầu, cảm giác như có ai đó vừa xuyên một sợi dây nóng rực vào não. Không phải một giọng nói, không phải hình ảnh rõ ràng — mà là một luồng cảm xúc vỡ vụn tràn vào anh. Sợ hãi. Tức giận. Một nỗi buồn cổ xưa, không thể gọi tên. Tất cả đan xen vào nhau thành một cơn sóng nặng trịch, khiến anh muốn nôn.
— Chỉ huy! Kael!
Bàn tay ai đó túm lấy cổ áo giáp, kéo anh đứng dậy. Tiếng súng vẫn nổ. Lớp màng che chắn đã vỡ ở ba điểm. Một chiến xa đang bốc cháy.
— Rút vào căn cứ! — Kael hét lên, giọng anh vỡ ra. — Tất cả rút vào căn cứ!
Bọn họ chạy. Chạy như những con vật bị dồn vào góc, gồng mình dưới sức nặng hàng trăm G, mỗi bước chân như dậm xuống bùn sắt. Căn cứ lắp ghép tự động đã mọc lên sau lưng họ — một khối hộp hợp kim xám xịt, những khẩu pháo phòng không tự động đang há họng bắn ra những vòng tròn lửa. Cánh cửa thép dày ba mét đóng sập sau người cuối cùng vào trong.
Bên trong, Kael tháo mũ giáp, cúi gập người, nôn hết phần bữa ăn tổng hợp còn sót lại xuống sàn kim loại. Tay anh run bần bật. Máu — máu của hắn, máu của chính anh — dính đầy trên lớp giáp.
— Lạy Chúa... — Taro ngồi bệt xuống, mặt trắng bệch như tờ giấy. — Bọn chúng... là quái vật.
— Không. — Kael lau miệng, giọng khàn đặc. — Không phải quái vật.
Anh nhìn lên màn hình ngoài căn cứ. Một chiến binh Vael đang đứng giữa đống đổ nát, nhìn thẳng vào camera. Không phải cái nhìn của một con thú. Cái nhìn của một người đang bảo vệ quê hương mình.
Trên màn hình liên lạc, một khuôn mặt xuất hiện — Thống chế Viktor Hale, những đường nét khắc khổ như tạc từ đá, đôi mắt xanh nhạt lạnh lùng.
— Atlas-01, báo cáo.
Kael đứng thẳng người, ép giọng mình bình tĩnh:
— Thiết lập đầu cầu thành công. Tổn thất: hai Atlas thiệt mạng, một chiến xa bị phá hủy. Địch... chưa rõ số lượng, sử dụng chiến thuật du kích dưới lòng đất.
— Ta hiểu. — Viktor Hale không hề nao núng. — Mở rộng đầu cầu. Trong 48 giờ, Đơn vị Atlas-01 sẽ tiến công chiếm cao nguyên trung tâm.
Kael nhíu mày:
— Thưa Thống chế, vùng này có hệ thống đường hầm mà vệ tinh không phát hiện được. Chúng ta cần thêm thời gian do thám.
— Chúng ta không có thời gian. — Viktor cắt ngang, giọng không chút dao động. — Cao nguyên trung tâm là trái tim của hành tinh này. Kiểm soát nó, chúng ta kiểm soát toàn bộ nguồn năng lượng. Valora sẽ là nhà của nhân loại, bất kể phải trả cái giá nào.
Màn hình tối lại.
Kael đứng yên giữa căn cứ tối om, chỉ còn tiếng máy lọc khí vo ve. Anh nhìn xuống bàn tay mình — bàn tay vừa xuyên qua lồng ngực một sinh vật sống, một sinh vật có gia đình, có con cái, có lẽ có một đứa trẻ đang chờ hắn trở về dưới lòng đất.
Anh không còn chắc mình đang chiến đấu vì điều gì nữa.