Những cư dân đầu tiên
Những cư dân đầu tiên**
Tôi thức giấc vì tiếng còi xe bên ngoài, không phải tiếng ồn thường thấy của thành phố mà là tiếng bấm còi kéo dài từ một chiếc xe ben chạy ngang lúc sáng sớm. Căn phòng của chủ cũ vẫn còn mùi gỗ cũ và bụi. Tôi đã dọn vào đây tối qua, sau khi đồng ý ở lại quản lý An Bình Residence. Chiếc giường đơn ọp ẹp khiến lưng tôi mỏi nhừ, nhưng tôi không còn lựa chọn nào tốt hơn. Đống nợ ngân hàng đang chờ, và cái tòa nhà này là món tài sản duy nhất tôi có thể vắt ra tiền.
Tôi bước ra hành lang, hít một hơi không khí ẩm mốc. Tòa nhà bảy tầng cũ kỹ, lớp sơn tường loang lổ và đèn hành lang luôn nhấp nháy như sắp tắt. Hôm nay tôi phải đi thu tiền nhà. Tôi cần danh sách người thuê, số tiền từng người nợ, và cảm giác rõ ràng về những con người đang sống quanh mình.
Lúc đi dọc tầng ba, tôi nghe tiếng lách cách phát ra từ cuối hành lang, nơi đặt bảng điện chung. Một gã mập mạp đang ngồi xổm trước bảng điện mở toang, xung quanh là đống dây điện đủ màu. Gã mặc áo thun bạc màu, quần đùi, dép lê, tóc tai bù xù. Nhìn qua trông như một tay thợ sửa chữa nghiệp dư, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn sau cặp kính gọng tròn khiến tôi chú ý.
“Chào, anh là...?” tôi cất tiếng.
Gã quay lại, cười xuề xòa. “À, chủ mới phải không? Tôi là Đức, mà người ta hay gọi là Đức Mập. Căn 305. Đang sửa cái bảng điện vì aptamat nhảy suốt. Tòa nhà này cũ quá rồi.”
“Trần Minh Khang,” tôi nói ngắn gọn. “Anh ở 305? Vậy là anh đã ở đây lâu chưa?”
Mập đứng dậy, lau mồ hôi trán. “Cũng được ba năm. Tôi có tiệm sửa máy tính ở tầng trệt, phía sau sân. Chắc anh chưa kịp thấy. Tiện thể, tôi cũng hay lảng vảng kiểm tra mấy thứ điện đóm trong nhà. Nên đừng ngạc nhiên nếu thấy tôi ở bất cứ đâu.” Gã nheo mắt, cười tinh quái. “Nhưng mà tôi phát hiện vài thứ khá thú vị.”
Tôi đút tay vào túi quần, cố tỏ vẻ thờ ơ. “Thú vị gì?”
“Anh nhìn đây,” Đức Mập chỉ vào bảng điện. “Toàn bộ đường dây camera của tòa nhà không hề nối internet. Nghĩa là hình ảnh không truyền ra ngoài qua mạng. Nhưng mà...” Gã kéo một sợi dây màu xám, dẫn sâu vào trong tường, “bó dây này chạy dọc theo trục ống, không có trong bản vẽ thiết kế. Tôi dám cá là có một hệ thống ghi hình riêng, hoặc một máy chủ ẩn đâu đó trong tòa nhà.”
Tôi cau mày. “Anh có chắc không? Bản vẽ đâu ra?”
“Tôi xin từ phòng quản lý cũ,” Mập hạ giọng, “trước khi anh đến thì nơi này do một người tên Lê Quốc Thành đứng ra. Ông ấy mất rồi. Nhưng bản vẽ điện nước thì vẫn còn. Tôi đối chiếu sơ bộ, có ít nhất ba đường dây camera chạy ngoài sơ đồ. Chỗ bình thường không ai mở ra đâu.” Gã nhún vai. “Tò mò nên tôi mở thử. Anh không phiền chứ?”
Tôi lắc đầu. “Không phiền. Nhưng anh cẩn thận, đừng làm hỏng hệ thống. Tôi cần camera hoạt động để giám sát an ninh.”
“Yên tâm, tôi chỉ mở nắp thôi.” Mập vỗ vỗ bảng điện. “Nói chung, nhà này có nhiều thứ không bình thường. Mà thôi, chuyện dài. Tôi nghe nói anh cũng mới chuyển đến. Tối nào rảnh xuống tiệm tôi uống trà, kể cho mà nghe.”
Tôi gật đầu, cảm ơn rồi rời đi. Vừa bước xuống cầu thang, tôi vừa nghĩ về những gì Đức Mập nói. Camera không nối internet? Vậy thì ai đang xem? Hay hệ thống chỉ lưu trữ nội bộ? Tôi nhớ lại đêm đầu tiên thang máy dừng ở tầng không tồn tại, và ánh đèn nhấp nháy lạ thường. Tòa nhà này đang giữ một bí mật mà tôi cần phải tìm ra.
Tới căn 201, tôi dừng lại, hít thở để lấy lại phong thái chủ nhà. Tôi gõ cửa ba tiếng.
Một lúc lâu sau, cửa mở hé rộng chừng mười phân, xích an toàn vẫn cài. Một khuôn mặt phụ nữ nhỏ nhắn, tái nhợt hiện ra. Cô ta có đôi mắt to, sắc lẹm, nhìn tôi như thể tôi là kẻ đến đòi nợ.
“Rồi? Anh là ai?” giọng cô khô khốc.
“Tôi là Trần Minh Khang, chủ mới của tòa nhà,” tôi nói chậm rãi. “Tôi đến thu tiền nhà tháng này.”
Mai Linh — tên trên hồ sơ căn hộ — liếc nhìn tôi một lượt. Cô mặc chiếc áo khoác mỏng cài kín đến cổ, đầu tóc buộc vội. “Bao nhiêu?”
“Căn 201 là ba triệu rưỡi,” tôi nhìn phiếu ghi. “Cô có thể chuyển khoản hoặc trả tiền mặt.”
Cô không nói gì, xoay người vào trong, rồi quay lại đưa qua khe cửa một xấp tiền đã đếm sẵn. “Cầm. Và đừng đến gõ cửa giờ này nữa. Tôi ngủ.”
Tôi nhận tiền, cố giữ giọng bình thản. “Cô thường thức vào buổi chiều chứ?”
“Tôi thức lúc nào kệ tôi,” cô cộc lốc. “Có việc gì ghi giấy rồi bỏ vào khe cửa. Cảm ơn.” Rồi cửa đóng sập.
Tôi đứng đó vài giây, nhìn vào cánh cửa im lìm. Bên trong có tiếng khoá lách cách, rồi tiếng bước chân lùi xa. Rõ ràng cô ta không muốn ai làm phiền. Nhưng ấn tượng nhất không phải thái độ, mà là chiếc áo khoác cô mặc — vào lúc mười giờ sáng, trời không lạnh, mà cô lại mặc đồ như sắp đi ra ngoài buổi đêm. Trên tay áo tôi còn thấy vết bẩn nhạt màu như vệt bụi đường.
Tôi không phải người nhiều chuyện, nhưng bản năng quản lý nhắc tôi rằng cư dân khác thường có thể gây rắc rối. Tôi trở về căn hộ của chủ cũ, mở laptop, kết nối với đầu ghi camera hành lang mà ông Bảy đã chỉ hôm qua. Ông ta nói hệ thống camera chỉ xem được nội bộ, không ra ngoài. Tôi tò mò kéo lại dữ liệu vài ngày gần nhất.
Hành lang trước cửa căn 201 được camera ghi rõ. Khung hình nhấp nháy, chất lượng kém nhưng đủ nhận diện. Và đúng như linh cảm của tôi: Mai Linh hầu như chỉ ra khỏi nhà vào khoảng 2 đến 3 giờ sáng. Mỗi đêm, cửa phòng cô mở ra, bóng cô bước nhẹ vào thang máy, rồi quay lại lúc trời gần sáng. Có đêm không mang theo gì, có đêm kéo theo một chiếc vali nhỏ.
Tôi ngồi thừ ra một lúc. Vì sao một streamer hết thời lại chỉ ra ngoài vào nửa đêm? Vì sao cô ấy lại sợ hãi đến mức cài xích an toàn khi gặp chủ nhà? Tôi không muốn can thiệp, nhưng cảm giác có thứ gì đó đang diễn ra ngay dưới mắt mình.
Suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi tiếng còi xe khác từ ngoài đường. Tôi đứng dậy, bước đến cửa sổ nhìn xuống sảnh. Ông Bảy đang ngồi trên chiếc ghế đẩu cũ, tay cầm điếu thuốc lá. Ông ta ngước lên, dường như nhìn thẳng vào cửa sổ tôi, rồi nở nụ cười nhàn nhạt như thể biết tôi đang làm gì. Tôi rùng mình nhẹ.
Tòa nhà An Bình Residence này không đơn giản. Lê Quốc Thành không phải một người xa lạ ngẫu nhiên để lại tài sản cho tôi. Những dây camera ngoài bản vẽ, những cư dân lập dị, thang máy dừng tầng không tồn tại... Tất cả đang xếp thành một món nợ mà tôi không thể trốn tránh.
Tôi tự hỏi: Liệu mình nên bỏ đi hay ở lại? Nhưng rồi tôi nhớ đến ba điều kiện trong di chúc — không bán, không đuổi người, không cho thuê căn 707 — và cảm giác như có một sợi dây vô hình buộc tôi vào nơi này. Tôi muốn biết sự thật phía sau nó.
Và muốn biết, tôi phải bắt đầu từ những con người này.